Chương 16: Dáng Người Không Tệ

Lục Tranh không một tiếng động mặc lại áo sơ mi. Những ngón tay thon dài, trắng lạnh gài lại từng chiếc cúc. Cái bóng cao ráo của cậu trên tường cũng khẽ lay động theo từng cử chỉ, vẽ nên một khung cảnh có vài phần ám muội.

“Em định đi tắm.” Lục Tranh giải thích.

Tống Chẩm Tinh hoàn hồn, vẻ mặt tỏ ra vô cùng bình tĩnh: “Trong nhà toàn là phụ nữ, cậu nên chú ý hơn trong sinh hoạt, ví dụ như... nhớ đóng cửa.”

“Vâng, em nhớ rồi.” Lục Tranh ngoan ngoãn đáp, sải bước chân dài về phía cô. Ba chiếc cúc áo trên cùng không gài, để lộ xương quai xanh rõ ràng và thẳng tắp. Cổ áo hơi xộc xệch, một vạt áo vắt bên hông, trông vừa phóng khoáng lại có chút bất cần.

“Đây là điện thoại cũ của tôi, đưa cho cậu dùng tạm, số 1 là số của tôi, số 2 là của Thành Bích.” Tống Chẩm Tinh đưa cả điện thoại và dây sạc cho Lục Tranh: “Điện thoại này là ba tôi tặng, có ý nghĩa kỷ niệm với tôi nên không được bán.”

Lục Tranh hiểu ngụ ý trong lời cô, cả người có chút cứng lại, cẩn thận nhìn cô: “Em có phải đã khiến chị quá lo lắng rồi không?”

“Trước tiên hãy sống cho ra dáng một người, như vậy mẹ cậu mới có thể dựa vào cậu.” Tống Chẩm Tinh kéo tay cậu rồi đặt điện thoại vào lòng bàn tay.

Mạch đập dưới đầu ngón tay cô mạnh mẽ và đầy sức sống.

Lục Tranh cúi mắt nhìn chằm chằm, ngón tay cô chưa kịp lưu lại hơi ấm trên da cậu đã vội rút về. Cậu nắm chặt điện thoại, nói: “Em sẽ thay đổi.”

“Ừm, vậy cậu ngủ sớm đi, có cần gì thì cứ tìm tôi.”

Tống Chẩm Tinh gật đầu rồi quay người rời đi. Nghĩ đến dáng vẻ cúi đầu tự ti và phiền muộn mỗi khi nhắc tới chuyện tiền bạc của cậu, bước chân cô khựng lại. Tống Chẩm Tinh quay đầu, khẽ cười khen một câu: “Dáng người không tệ.”

“..."

Lục Tranh đứng tại chỗ. Nghe thấy lời khen, ánh mắt cậu hơi ngưng lại, rồi lại nở một nụ cười trong trẻo, giọng nói đầy từ tính: “Cảm ơn, chúc chị ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.” Tống Chẩm Tinh lúc này mới thực sự rời đi.

Lục Tranh dựa vào cạnh cửa, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô. Mái tóc dài còn ẩm nước xõa trên vai, dáng lưng lúc nào cũng thẳng tắp, như thể luôn sẵn sàng đối đầu với bất cứ điều gì.

Cho đến khi bóng người biến mất khỏi tầm mắt, Lục Tranh mới từ từ cúi đầu, liếc nhìn thân hình vừa được khen ngợi của mình. Đôi môi mỏng nhếch lên một đường cong đắc ý, cậu cuộn sợi dây sạc màu trắng vòng này đến vòng khác quanh lòng bàn tay, trói buộc những đường gân xanh nổi cộm.

Ngoài cửa sổ, hai bóng người đứng sát tường, ẩn mình trong bóng đêm.

Chỉ vừa liếc vào trong qua ô cửa kính, Lục Ảnh đã vội thu lại tầm mắt, không dám nhìn nữa.

Lục Tùy Hành thấy vậy, vội vàng thấp giọng hỏi: “Sao thế?”

Lục Ảnh chỉ vào bên trong tấm kính: “Cậu từng thấy dáng vẻ của mấy đứa ở nhà thổ chưa?”

“Cô Tống?” Lục Tùy Hành đoán.

“Thiếu gia.”

“..."

Vẻ mặt Lục Tùy Hành trông như bị táo bón, không dám tưởng tượng đó là cảnh tượng gì.

“Bốp”.

Cửa sổ đột ngột bị mở ra. Hai người lập tức đứng thẳng, vào tư thế cung kính.

Lục Tranh xuất hiện bên cửa sổ, nụ cười đã tắt lịm, chỉ còn lại đôi mắt lạnh như sương giá lướt qua hai người họ. Giọng cậu bình tĩnh đến đáng sợ: “Nói chuyện vui vẻ nhỉ?”

“Không, không có ạ.” Hai người căng thẳng tột độ.

Lục Tranh cụp mắt nhìn tin nhắn của mẹ hỏi ngày về trên điện thoại rồi nói với giọng trầm thấp: “Bảo đại ca của các người đổi hai người câm tới đây.”

Nghe vậy, sắc mặt Lục Ảnh và Lục Tùy Hành trắng bệch như tờ giấy.

Mỗi người trong Phù Du Đường đều là cô nhi được nhà họ Lục nhận nuôi, ân tình này cần họ phải bán mạng để trả.

Lục Ảnh cứng ngắc nói: “Mong thiếu gia cho tôi một cơ hội nữa, có lẽ cậu không biết, chúng tôi nếu bị trả về khi đang làm nhiệm vụ thì chỉ có một con đường chết.”

[Trong vòng một tháng.]

Lục Tranh trả lời tin nhắn xong lại lạnh lùng ngước mắt: “Tôi biết.”

“..."

Biết nhưng vẫn muốn trả về, chỉ vì họ nói nhiều.

Nỗi kinh hoàng như côn trùng bò khắp sống lưng Lục Ảnh và Lục Tùy Hành. Họ ngây người nhìn Lục Tranh trước mắt, mới muộn màng nhận ra rằng mình đã đánh giá sai điều gì đó vì đối phương còn quá trẻ.

Tuổi trẻ không đồng nghĩa với ngây thơ lương thiện.

Cậu là người thừa kế của nhà họ Lục, đã quen với quyền uy tuyệt đối, và cũng đã quen với sự khinh miệt tàn nhẫn dành cho kẻ dưới quyền.