Lời này lọt vào tai Tống Chẩm Tinh lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, đó là Lục Tranh vì tiết kiệm tiền nên không ăn cơm.
Cô thật sự không biết nói gì hơn.
Xung quanh đây cũng chẳng có quán xá nào. Cô thở dài nói: “Đỡ hơn chút nào chưa? Đến Phồn Tinh Viên đi, tôi làm cho cậu chút gì đó ăn.”
Lục Tranh dựa vào người cô, nghe vậy trong mắt khẽ lóe lên một tia sáng u tối, nhưng miệng lại yếu ớt đáp: “Không phiền chị đâu ạ, lát nữa em tự đi ăn được.”
Trên người không một xu dính túi thì ăn cái gì? Gặm vỏ cây sao?
Giọng Tống Chẩm Tinh trở nên cứng rắn hơn: “Không phải đã nói là sẽ nghe lời sao? Thử đứng dậy xem nào.”
“Ồ.”
Lục Tranh không phản bác nữa, uể oải đáp một tiếng rồi từ từ đứng thẳng người. Ngay khi cậu vừa đứng vững, thân hình cao lớn đã đổ ập về phía cô.
“...”
Một người đàn ông hai mươi tuổi mà lại yếu ớt đến mức này, có vô lý không chứ?
Tống Chẩm Tinh đành phải đỡ lấy cậu, vòng tay cậu qua vai mình để làm điểm tựa. Đầu ngón tay cô vô tình sượt qua một mảng ẩm ướt, cùng lúc đó, bên tai vang lên tiếng hít khẽ đầy kiềm chế của cậu. Cô liếc mắt nhìn, quả nhiên đã thấy vết thương trong lòng bàn tay cậu.
Tay lại bị thương rồi.
Đã yếu ớt lại còn lắm tai ương.
___
Khi về đến Phồn Tinh Viên, Triệu Uyển Ngọc và dì Lâm đều đã đi ngủ. Tống Chẩm Tinh không làm phiền họ mà dìu Lục Tranh đến bên sofa.
Lục Tranh nặng nề ngã ngồi xuống sofa, cả người ngả ra sau, mái tóc ngắn hơi rối, trông mỏng manh như không chịu nổi một cơn gió.
Tống Chẩm Tinh lấy hộp y tế ra, khử trùng vết thương trên tay cậu. Vết thương không lớn cũng không sâu, cuối cùng chỉ cần một miếng băng cá nhân là xử lý xong.
Sau khi hoàn tất, Tống Chẩm Tinh lấy khăn giấy lau đi vệt cồn i-ốt thừa ở rìa lòng bàn tay cậu, rồi đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh khó chịu như đang bị ai đó theo dõi.
Cảm giác ấy giống hệt như có kẻ nào đó đang âm thầm rình rập cô từ trong bóng tối, chực chờ nuốt chửng.
Phòng khách tĩnh lặng đến cực điểm, không một tiếng động, chỉ có cô và Lục Tranh.
Cô đột ngột ngẩng phắt lên, chỉ thấy Lục Tranh đang tựa vào lưng sofa nhìn cô, đôi mắt đen láy vừa dịu dàng trong trẻo, lại vừa ánh lên vẻ cảm kích.
Lục Tranh áy náy lên tiếng: “Em làm phiền chị rồi.”
Cậu là em trai của Hứa Thành Bích, ngoan ngoãn, thông minh, lương thiện. Là do cô quá căng thẳng mà thôi.
“Không sao.” Tống Chẩm Tinh cất hộp y tế đi, pha cho cậu một ly nước mật ong đơn giản rồi nói: “Vậy cậu ngồi đây nghỉ một lát, tôi đi nấu cho cậu bát mì.”
“Vâng ạ.”
Lục Tranh ngoan ngoãn nhận lấy ly nước, hơi ấm từ thành ly từng chút một lan tỏa đến đầu ngón tay cậu.
Cậu từ từ ngồi thẳng dậy trên sofa, ánh mắt dán chặt vào tấm lưng mảnh mai của Tống Chẩm Tinh rồi chậm rãi uống một ngụm. Đáy cậu cậu dần hiện lên một ý vị chiếm đoạt sâu thẳm.
Xét đến tình trạng sức khỏe của Lục Tranh, Tống Chẩm Tinh không nấu món gì quá nhiều dầu mỡ, chỉ nấu một bát mì thanh đạm cho dễ tiêu hóa.
“Ăn đi.” Tống Chẩm Tinh đưa đũa cho cậu, đoạn cũng ngồi xuống bên bàn ăn.
“Cảm ơn chị.”
Lục Tranh cúi mắt nhìn, đó là một bát mì nước trong. Nước dùng trong đến mức không có một giọt dầu mỡ, chỉ điểm xuyết vài cọng rau xanh biếc, trông vô cùng thanh đạm nhưng hương thơm thoang thoảng bay lên lại khiến vị giác người ta rung động.
Sợi mì mềm mà không nát vừa chạm đến đầu lưỡi, ánh mắt Lục Tranh khựng lại.
Đây không phải nước dùng thông thường. Cô đã ninh nước dùng riêng, có lẽ là hầm từ vài loại nấm. Vị ngọt thanh được nâng lên đến mức cực kỳ dịu nhẹ, đồng thời loại bỏ hoàn toàn mùi tạp chất vốn có của nấm, khiến cả bát mì tuy thanh đạm mà không hề nhạt nhẽo.
Tay nghề thế này không hề đơn giản. Đừng nói là Triệu Uyển Ngọc hay dì Lâm, mà ngay cả đầu bếp của nhà họ Lục cũng chưa chắc đã sánh bằng.
“Tài nấu nướng của chị thật đáng nể.” Lục Tranh ngước nhìn cô.
Tống Chẩm Tinh đang cúi đầu trả lời tin nhắn của Hứa Thành Bích, nghe vậy bèn cười, giọng có chút giễu cợt: “Thành Bích không nói với cậu à, tôi tốt nghiệp từ trường nữ công gia chánh đấy?”
Hứa Thành Bích không yên tâm giao tài liệu chuyển nhượng cổ phần của Truyền thông Tống Thị cho người khác, nhất quyết đòi tự mình mang đến, còn Tống Chẩm Tinh thì sợ làm lỡ mất thời gian nghỉ ngơi của cô ấy.
“Trường còn dạy những gì nữa ạ?” Lục Tranh thăm dò.
“Những lễ nghi nghiêm ngặt nhất, đạo hiếu khắt khe nhất, và cách hầu hạ cực đoan nhất.” Tống Chẩm Tinh không ngẩng đầu, thản nhiên trò chuyện.
“Học sinh ở đó ai cũng ưu tú như chị sao?”
“...”
Sao lại còn bắt đầu nịnh nọt nữa rồi.
Tống Chẩm Tinh ngước mắt nhìn cậu, cười đáp: “Tôi là sinh viên tốt nghiệp duy nhất của trường đạt điểm tối đa ở tất cả các tiêu chuẩn. Ba tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất dành cho tôi, đó là dù cho chúa trời có hạ phàm đi chăng nữa, ngài cũng phải chọn trở thành người đàn ông của tôi thay vì đi truyền đạo. Cậu nói xem, như vậy đã đủ ưu tú chưa?”
Lục Tranh nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp: “Xem ra bác trai thật sự rất muốn chị gả vào nhà họ Lục.”
“Ông ấy sợ nghèo thôi.”
Nhắc đến người ba đã khuất, nụ cười trên mặt Tống Chẩm Tinh tắt hẳn: “Nhà họ Tống mấy đời làm nông, ông ấy có chí tiến thủ, từ vùng núi xa xôi thi đậu ra ngoài rồi trơ mắt nhìn những người xung quanh dựa vào gia thế mà lần lượt thành công, còn mình thì đến một căn nhà ở thành phố cũng không mua nổi. Sau đó ông ấy kết hôn với mẹ tôi, được nhà họ Triệu giúp đỡ mới có được Truyền thông Tống Thị. Cả đời ông ấy sống trong mặc cảm thua kém nên mới đặt hết hy vọng lên người tôi.”