Chương 10: Cháu Sẽ Lo Liệu Hậu Quả

Tống Chẩm Tinh quay mặt đi không nhìn bà rồi lạnh lùng nói: “Dì Lâm, phiền dì lấy thuốc giúp con.”

Triệu Uyển Ngọc nhìn cô con gái ngoan ngoãn hiếu thảo trước nay lại hờn dỗi với mình, càng thêm đau đớn khôn nguôi.

Dì Lâm vội vàng mang thuốc tới.

Lục Tranh đóng vai con rể tốt, đứng dậy rót một ly nước đặt trước mặt Triệu Uyển Ngọc.

Triệu Uyển Ngọc uống thuốc xong, nước mắt lưng tròng nhìn cậu: “Tiểu Tranh, chuyện này không trách Chẩm Tinh được, lúc đó nhà cháu mãi không thấy xuất hiện, bác nghĩ chắc chắn là không công nhận hôn ước này nên mới để nó đi xem mắt, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, bác thật sự rất hối hận.”

Hối hận thì hối hận, nhưng cũng không khiến bà từ bỏ ý định tiếp tục tìm đàn ông cho con gái.

Tống Chẩm Tinh im lặng ngồi đó, không nói ra những lời trong lòng, cô không muốn kích động khiến mẹ mình chịu không nổi.

Lục Tranh đứng đó, nói: “Bác gái, cháu có thể nói vài lời được không ạ?”

“Cháu nói đi.” Triệu Uyển Ngọc lau nước mắt.

“Nhà họ Lục quy củ nghiêm ngặt, cô Tống gả sang đó chắc chắn sẽ mất đi ít nhiều tự do.” Giọng Lục Tranh vô cùng ôn hòa: “Vậy chi bằng trước khi kết hôn cứ để chị ấy được tự tại một chút.”

“..."

Tống Chẩm Tinh bất giác nhìn về phía Lục Tranh, cũng biết cách chớp thời cơ đấy chứ.

“Cháu cũng đồng ý cho nó đến công ty à?”

Triệu Uyển Ngọc khó hiểu nói: “Chưa nói đến việc nó có quản lý tốt được không, chỉ riêng cái thương trường, danh lợi trường đó cũng không phải là nơi một cô gái ngoan nên ở, chỉ tổ bị người ta gặm cho không còn mẩu xương. Đến lúc đó lại gây ra chuyện gì, e là nhà họ Lục các cháu cũng không nhận nữa.”

“Năm cháu chín tuổi lần đầu tiên đầu tư, người nhà đều khuyên cháu nên cẩn thận, đừng để mất trắng.”

Lục Tranh thản nhiên nói: “Chỉ có ba là bảo cháu hãy xem thế giới này như một sân chơi, thắng thua không quan trọng, chơi vui vẻ mới là trên hết.”

“Cháu là con trai, lại còn sinh ra ở nhà họ Lục, cuộc đời cháu có rất nhiều cơ hội để sai và sửa, Chẩm Tinh thì không được.”

Triệu Uyển Ngọc nói: “Nó là con gái, cuộc đời không chịu nổi sóng gió đâu.”

“Không có gì là không chịu nổi cả, chị Tống là vị hôn thê của cháu.”

Lục Tranh nghiêng mắt, con ngươi sâu thẳm nhìn vào gương mặt trắng trẻo im lặng của Tống Chẩm Tinh, nói từng chữ một: “Chị ấy chỉ cần chơi thôi, cháu sẽ lo liệu hậu quả.”

“..."

Triệu Uyển Ngọc sững sờ nhìn Lục Tranh, không nói gì nữa.

“Phu nhân, tôi dìu bà về phòng nằm một lát nhé.” Dì Lâm nhìn dáng vẻ tiều tụy của bà mà nói.

Triệu Uyển Ngọc vịn vào tay dì Lâm đứng dậy, đi được hai bước lại quay người nhìn Tống Chẩm Tinh. Tống Chẩm Tinh vẫn ngồi im không nói một lời, đáy mắt không có chút cảm xúc nào.

“Con...” Triệu Uyển Ngọc đành xuống nước: “Chúng ta tìm lúc nào đó đến văn phòng luật sư của Thành Bích đi.”

Tống Chẩm Tinh ngồi trước bàn ăn, mãi đến khi người đã đi rất lâu cô mới nhận ra Triệu Uyển Ngọc đã đồng ý chuyển cổ phần cho mình.

Mấy tháng nay cô không ăn không ngủ viết ra bản kế hoạch cho tương lai của Truyền thông Tống Thị, Triệu Uyển Ngọc còn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, vậy mà Lục Tranh chỉ mở miệng nói vài câu đã đồng ý.

Nhưng dường như cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Tình yêu thương của cha mẹ mà cô có được vốn dĩ là như vậy.

Tình ba của Tống Xương Minh thể hiện ở việc tìm cho cô một mối hôn sự tốt, uốn nắn từng hành động cử chỉ của cô để cô không bị mất mặt ở nhà chồng.

Tình mẹ của Triệu Uyển Ngọc thể hiện ở việc sẽ tự vẫn theo sau khi cô chết, thể hiện ở việc khi cô còn sống đã tự tay nhốt cô vào l*иg, giao cho một người chủ tiếp theo.

Không phải cô không thể bay, mà là phải được chủ nhân gật đầu đồng ý.

“Ha.” Tống Chẩm Tinh bật cười một tiếng chế giễu, bưng bát canh trước mặt lên uống từng thìa, lặp đi lặp lại động tác một cách máy móc.

Hơi nóng lượn lờ trước mắt, làm mắt cô nhòe đi vì hơi nước.

Một bàn tay với những đốt ngón tay thon dài vươn đến trước mặt cô, có phần cứng rắn lấy đi cái bát trong tay cô.