Tưởng Thỏa không phải không nghe ra ý tứ trong lời nói của đối phương, trong lòng có một câu cmn không biết có nên nói không.
Thanh niên này không phải là có bệnh đấy chứ? Trực tiếp nói hâm mộ cô có ngực là được mà.
Vương Bồi Phàm bên cạnh thấy sắc mặt Tưởng Thỏa có chút không tốt lắm, nghĩ đến bộ dáng 17 tuổi của cô dám chọc trời chọc đất, vội vàng nói: "Đừng để ý tới cậu ta, cậu ta cố ý kích cậu đấy.”
Tưởng Thỏa thản nhiên ừ một tiếng, đỡ tay Vương Bồi Phàm tiếp tục đi về phía trước.
Giày cao gót hơn mười cm đối với cơ thể con người mà nói quả thực là thiết kế biếи ŧɦái, nhưng vì đường cong chân, nữ nghệ sĩ hận không thể trực tiếp kiễng mũi chân đi thảm đỏ.
Dù là mười năm trước hay mười năm sau, Tưởng Thỏa vẫn không có thói quen đi giày cao gót, cho nên đi lại khó tránh có chút không được tự nhiên. Nhưng muốn thoát khỏi antifan gây phiền nhiễu trước mắt này, bước chân của Tưởng Thỏa cũng không khỏi tăng nhanh hơn một chút.
Tiểu sư thái vẫn đuổi theo không rời: "Tiểu Tưởng Tưởng, hình như cô lại xinh đẹp hơn rồi, mấy tháng không gặp là lại đi trùng tù nhan sắc sao?”
Tưởng Thỏa nghe vậy, dừng bước.
Nói gì cũng được nhưng động đến mặt cô? Xin lỗi, đừng hòng.
Bởi vì tiểu sư thái đuổi theo quá mãnh liệt, thiếu chút nữa không phanh lại được, lúc sắp đυ.ng phải Tưởng Thỏa thì bị cô đưa tay dùng sức đè bả vai lại.
Tưởng Thỏa cao 1m65 vốn cao hơn tiểu sư thái vài cm, hơn nữa lại đi một đôi cao gót như vậy, cơ bản là từ trên cao nhìn xuống tiểu sư thái.
“Cậu là tiểu sư thái sao?” Tưởng Thỏa cười nhạt hỏi, người cô mang theo khí thế, cười như vậy khiến khí thế tỏa ra.
Tiểu sư thái gật đầu, mang theo giọng điệu trêu chọc pha lẫn chút trào phúng nói: "Trí nhớ của cô thật tốt.”
"Cái tên thật hợp với khí chất của cậu." Tưởng Thỏa nói xong chỉ chỉ trên vai tiểu sư thái, nói: "À, trên vai cậu có một con sâu này.”
"Sâu?" Tiểu sư thái nhìn theo vị trí bả vai Tưởng Thỏa vừa chạm qua...
"A a a a!"
Đó là một con bọ màu xanh lá cây to siêu cấp vô địch! Chúng không thể mô tả được bằng lời! Giống như một con tằm sơn màu xanh lá cây đang chậm rãi nhúc nhích, hòa làm một thể với bộ quần áo màu xanh lá cây huỳnh quang của cậu.
Cứu mạng!
Tiểu sư thái thét chói tai điên cuồng lắc bả vai mình.
Nhưng không biết trên chân con sâu này có phải có lực hút hay không, lại vững vàng nằm trên bả vai cậu ta.
Tưởng Thỏa nhìn một màn trước mắt này không khỏi cười ra tiếng. Đàn ông trưởng thành mà lại sợ sâu đến như vậy, cũng chỉ có mình cậu ta.