Chương 5

Phó gia vốn quyền thế sẵn. Phó Úy Tư chẳng những giàu có quyền lực, mà còn nổi bật khác hẳn người thường, tinh hoa hội tụ.

Ở tuổi hai mươi chín, anh đã là nhân vật đình đám trong giới giải trí, được tôn xưng là Tứ gia. Trong tay anh nắm giữ hàng loạt công ty giải trí lớn nhỏ, có thể nói gần như một nửa giang sơn của giới này đều nằm dưới sự kiểm soát của anh. Ở đây, hầu như không có nghệ sĩ nào dám không nịnh bợ Phó Úy Tư.

Ngoại trừ một người.

Tôn Châu liếc nhìn về phía màn hình TV.

Ống kính livestream lia chậm quanh Tưởng Thỏa, xoay đủ ba trăm sáu mươi độ mà chẳng tìm được một góc chết.

Dẫu đã gặp vô số giai nhân, Tôn Châu vẫn không thể phủ nhận: vẻ đẹp lãnh diễm của Tưởng Thỏa là duy nhất, trong giới giải trí hôm nay khó tìm ra người thứ hai. Tối nay, cô khoác chiếc váy dài cúp ngực, vừa khéo hòa hợp với chủ đề sự kiện, khiến khung cảnh đầu xuân thêm rực rỡ như hoa nở chim ca.

Trong gió lạnh, mái tóc uốn lượn được chăm chút tinh xảo khẽ bay lòa xòa, vài sợi vướng nhẹ trên má, cô đưa tay khẽ vén. Chỉ một động tác vô tình cũng đủ để ống kính bắt trọn khoảnh khắc hoàn mỹ. Nhưng nếu nhìn kỹ, cánh tay lộ ra của cô đã ửng đỏ vì giá rét.

Bước xong thảm đỏ, Tưởng Thỏa được hai MC mời dừng lại giữa sân khấu để ký tên và trả lời phỏng vấn.

Đây vốn là thủ tục quen thuộc, thường chỉ là đôi ba câu hỏi xã giao vô hại.

Nhờ sự dặn dò cẩn thận của Vương Bồi Phàm, trong đầu Tưởng Thỏa đã nhớ kỹ hầu hết đáp án.

Nam MC cầm micro, lời lẽ hoa mỹ, nào là Tưởng Thỏa đẹp như tiên nữ, nào là miệng phun hoa nhả ngọc, dẻo miệng chẳng khác nào mấy anh môi giới bất động sản.

Tưởng Thỏa nghe vậy, khóe môi cong nhẹ. Được khen xinh đẹp vốn là chuyện đáng vui, huống hồ cô lại vốn nổi tiếng tự luyến.

Nụ cười ấy của cô lập tức khiến ánh đèn flash bùng nổ, lóe sáng liên hồi.

Phó Úy Tư nhìn vào màn hình trực tiếp, bất giác ngẩn người.

Đã bao lâu rồi anh không được thấy lại nụ cười hồn nhiên ấy của cô?

Ý nghĩ còn chưa kịp dứt, một người phía dưới đã bước đến.

Phó Úy Tư lười biếng tựa mình vào sofa, một tay chống trán, để mặc kẻ nọ ngồi xổm xuống, khẽ thì thầm bên tai với giọng cung kính: “Đã điều tra rõ, vụ tai nạn xe lần trước của cô Tưởng không phải là ngoài ý muốn, mà có kẻ cố ý động tay động chân vào xe bảo mẫu.”