Tưởng Thỏa gật đầu: "Tớ cũng rất muốn gặp em ấy.”
Cô nghiêng đầu nhìn Vương Bồi Phàm, phát hiện ánh mắt cô gái nhỏ có chút không giống.
Chờ đã, chờ đã.
"Lão Vương?" Tưởng Thỏa híp mắt tới gần Vương Bồi Phàm.
Vương Bồi Phàm theo bản năng trốn, nhưng không tránh được ánh mắt nhạy bén của Tưởng Thỏa, cô dứt khoát đầu hàng: "Được rồi, tớ khai, tớ thích Tiểu Thϊếp. ”
Tưởng Thỏa vỗ lên vai Vương Bồi Phàm: "Cậu có ánh mắt nha!”
"Đừng, cậu đừng nói cho Tiểu Thϊếp biết." Vương Bồi Phàm tự ti cúi đầu, "Bây giờ tớ xấu xí như vậy, tớ biết Tiểu Thϊếp sẽ không thích tớ.”
"Không xấu nha." Tưởng Thỏa nhéo mặt Vương Bồi Phàm, "Cậu không biết cậu đáng yêu cỡ nào đâu!”
Vương Bồi Phàm gạt tay Tưởng Thỏa ra: "Không phải cậu chê tớ mập sao!”
Tưởng Thỏa: "Đúng là mập, nhưng đáng yêu cũng là thật.”
Vương Bồi Phàm lười để ý tới cái miệng lừa gạt này của Tưởng Thỏa.
Tưởng Thỏa không nhịn được lại đưa tay sờ sờ khuôn mặt bóng loáng như trứng gà của Vương Bồi Phàm, lại bị Vương Bồi Phàm vô tình gạt ra.
Trong lúc vui đùa, chuông điện thoại di động của Tưởng Thỏa lại vang lên.
Cô cho rằng Tưởng Thϊếp lại gọi tới, vội vàng nhận lấy: "Còn chuyện gì sao?”
Người đàn ông ở đầu kia hắng giọng: "Em vừa nói chuyện với ai vậy?”
Tưởng Thỏa vừa nghe thấy giọng nói không đúng, vội vàng nhìn điện thoại.
Không có ghi chú.
"Xin hỏi anh là ai?" Tưởng Thỏa hỏi.
Đầu kia hít sâu một hơi, tự giới thiệu: "Phó Úy Tư.”
"À." Trách không được giọng nói có chút quen thuộc.
Lại nói sáng sớm Tưởng Thỏa còn đắp cùng một cái chăn với Phó Úy Tư.
Ngày hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy luôn khiến Tưởng Thỏa cảm giác đã qua một vòng luân hồi bốn mùa. Buổi sáng cô còn ở bệnh viện, buổi chiều đến nghĩa trang gặp ba, sau đó lại chuyển đến nhà cùng đám người mẹ kế diễn một hồi đại chiến vạch mặt, hiện tại nhà Vương Bồi Phàm cũng làm cho Tưởng Thỏa cảm thấy vô cùng mới mẻ.
"Anh đang dưới lầu." Giọng nói trầm thấp mà giàu từ tính của Phó Úy Tư thông qua sóng điện làm tê dại màng nhĩ Tưởng Thỏa.
Tưởng Thỏa theo bản năng sờ sờ tai mình, hỏi: "Có chuyện gì không?”
"Muốn gặp em." Anh nói thẳng những suy nghĩ trong tim mình.
Một ngày không gặp anh nhớ cô.
Hơn nữa biết chuyện hoang đường phát sinh hôm nay anh càng muốn gặp cô bây giờ.
Tưởng Thỏa lại cảm thấy tê dại: "Tôi không muốn gặp anh.”
"Anh chờ em ở dưới lầu, lúc nào em muốn gặp anh thì xuống."
Dứt lời, anh chủ động cúp điện thoại.
Tưởng Thỏa cầm di động thở dài một hơi, sau đó cô suy nghĩ một chút, nói với Vương Bồi Phàm: "Tớ vẫn nên đi nói với Phó Úy Tư một tiếng chuyện tớ mất trí nhớ thôi.”
Chuyện mất trí nhớ kỳ thật Tưởng Thỏa chưa từng nghĩ sẽ giấu diếm. Nếu nói muốn giấu diếm, nguyên nhân chủ yếu bởi vì băn khoăn, từ khi cô tỉnh lại đến bây giờ cũng chỉ mới một tuần, đối với mọi người xung quanh đều xa lạ, cô cũng không có khả năng gặp ai cũng nói mình mất trí nhớ, làm cho mình giống như bệnh nhân thần kinh.
Đương nhiên, Vương Bồi Phàm càng cố kỵ chuyện Tưởng Thỏa mất trí nhớ.