Chương 48

Tưởng Thϊếp năm nay 23 tuổi, hiện đang học sau đại học tại thành phố Thượng Châu. Thành phố Thượng Châu cách thành phố Nam Châu không xa, đi đường cao tốc mất một giờ lái xe.

Lúc mới nhận được điện thoại Tưởng Thỏa còn chưa nhận ra giọng của Tưởng Thϊếp, dù sao trong trí nhớ của cô, Tưởng Thϊếp vẫn là một thằng nhóc mười ba tuổi không thay đổi.

Là Tưởng Thϊếp ở đầu kia hô trước một tiếng: "Chị.”

Giọng nói thay đổi, ngữ điệu không đổi. Rất kỳ quái, rõ ràng Tưởng Thỏa hiện tại không có ký ức trong mười năm lại hình như rất quen thuộc với giọng của Tưởng Thϊếp. Gần như trong nháy mắt cô đã xác định người này là Tưởng Thϊếp.

"Tiểu Thϊếp." Giọng của Tưởng Thỏa rất nhẹ.

Tưởng Thϊếp ừ một tiếng, nói: "Chị, tin tức hôm nay em thấy rồi, chị không sao chứ?”

"Không có việc gì." Trong lòng Tưởng Thỏa không hiểu sao có chút chua xót.

Tưởng Thϊếp thở dài: "Sao đột nhiên lại đi tìm bọn họ?”

Giọng điệu trầm thấp ít đi sự non nớt, thêm vài phần thành thục.

Lúc này Tưởng Thϊếp hai mươi ba tuổi mà trong lòng Tưởng Thỏa lại chỉ có mười bảy tuổi. Đối mặt với nghi vấn của em trai, Tưởng Thỏa lại có chút giống như một đứa trẻ làm sai: "Không nhìn được, dựa vào cái gì để cho bọn họ chiếm nhà của ba chúng ta. ”

Tưởng Thϊếp ở đầu kia dừng một chút, rất nhanh phát hiện manh mối: "Chị, chị làm sao vậy? ”

"Sao vậy?" Trong lòng Tưởng Thỏa thế nhưng có chút chờ mong khó hiểu.

Tưởng Thϊếp nói: "Giọng điệu của chị rất khác. Có phải em nghĩ nhiều rồi không? Chị ơi, chị thế nào rồi?”

"Không sao, chị rất tốt." Tưởng Thỏa cao hứng đặt mông ngồi trên sô pha, cô không nhịn được nói với Tưởng Thϊếp: "Chị nói với em một chuyện, em ngàn vạn lần đừng cảm thấy quá kinh ngạc.”

"Hả? Có chuyện gì vậy? "Giọng điệu Tưởng Thϊếp lại rất bình tĩnh.

Tưởng Thỏa nói thẳng: "Chị bị tai nạn xe hơi sau đó mất trí nhớ, sau khi tỉnh lại không còn ký ức trong mười năm nay, hiện tại chị chỉ nhớ rõ chuyện trước mười bảy tuổi. Em nói xem có kỳ diệu không?”

Điểm nhấn của Tưởng Thϊếp lại rất kỳ quái: "Tai nạn xe hơi? Chị, chị gặp tai nạn giao thông khi nào? Sao chị không nói với em?”

Vương Bồi Phàm ở một bên buông điện thoại xuống, lẳng lặng ngồi bên cạnh Tưởng Thỏa.

Chuyện tai nạn giao thông Vương Bồi Phàm không nói với ai, kể cả Tưởng Thϊếp. Bởi vì dựa theo tính cách trước kia của Tưởng Thỏa, tốt khoe xấu che, cho nên Vương Bồi Phàm không nói cho Tưởng Thϊếp biết.

Sau khi tìm hiểu rõ lai lịch sự việc, Tưởng Thϊếp nói với Tưởng Thỏa: "Chị ơi, ngày mai em về thành phố Nam Châu gặp chị một chuyến.”

Trong điện thoại không nói rõ được, mà Tưởng Thϊếp càng muốn xác nhận Tưởng Thỏa hiện tại rốt cuộc như thế nào.

Cậu ta lo lắng.

Có một người em trai thân thiết như vậy, ai cũng ấm lòng. Từ nhỏ Tưởng Thϊếp đã là đứa nhỏ nghe lời hiểu chuyện, ngoan hơn Tưởng Thỏa nhiều.

Kỳ thật tên Tưởng Thỏa và Tưởng Thϊếp chính là một từ thỏa đáng, tên là Tưởng Tài Phú đặt, ngụ ý thỏa thỏa thϊếp thϊếp.

Sau khi cúp máy, Vương Bồi Phàm ở một bên hơi hưng phấn hỏi: "Ngày mai Tiểu Thϊếp sẽ tới phải không?”