Chương 43



Dứt lời cầm lấy điện thoại di động Vương Bồi Phàm để trước ngực: "Cái này cho tớ mượn một lúc nhé. ”

Nhìn xung quanh nhà một vòng, bước chân của cô rất chậm giống như muốn tìm một ít dấu vết từ ký ức.

Mười năm, những thay đổi gần nhà cô cũng không nhỏ. Xung quanh được quy hoạch gọn gàng và hiện đại hơn, đường phố sạch sẽ, cửa ra vào còn có 2 bên vỉa hè ngợp bóng cây.

Lúc này cửa nhà hơi mở rộng, cô đưa tay đẩy cửa đi vào.

Đây là một căn nhà tự xây cao năm tầng, tầng một trống, tầng hai là phòng bếp và phòng khách, tầng ba và tầng bốn tổng cộng có bốn phòng.

Khi Tưởng Thỏa là học sinh trung học cơ sở mới theo ba đến đây sinh sống, trước đó cô ở quê cùng ông bà nội. Ở đây cô ở tầng ba vì có ban công cửa sổ sát đất vừa đẩy ra là có thể hưởng thụ nắng ấm.

Mặc dù thời gian sống ở đây không dài nhưng cũng có kỷ niệm.

Trong nhà biến hóa không lớn còn giống như mười năm trước, ngay cả đồ đạc cũng không thấy tân trang. Điều này y như trong trí nhớ của Tưởng Thỏa, cũng làm cho tâm tình xao động mấy ngày nay của cô bình tĩnh lại.

Tưởng Thỏa cuối cùng cũng biết, cô không có cảm giác an toàn.

Vừa tỉnh lại mất đi ký ức mười năm, người bên cạnh, mọi thứ đều xảy ra biến hóa long trời lở đất, thành thị lớn như vậy tựa hồ cũng không có chỗ cho cô dung thân.

Cho dù bề ngoài cô thoạt nhìn không thèm để ý, nhưng trong lòng cô lại bất an.

Nhưng trở về ngôi nhà quen thuộc mọi thứ đã lắng xuống.

Tưởng Thỏa vừa đi được vài bước, liền nghe thấy trên lầu có giọng nói của một người phụ nữ đang hô: "Mẹ, là mẹ về rồi sao? ”

Giọng nói này Tưởng Thỏa nhận ra, cô thuận thế trả lời: "Tôi về rồi. ”

Đằng Giai Giai trên lầu vừa nghe thấy có gì đó không đúng, vừa chạy xuống lầu, vừa nói: "Là ai vậy? ”

Tưởng Thỏa bình tĩnh đứng tại chỗ, hai tay chắp sau lưng.

Đằng Giai Giai chạy xuống lầu nhìn thấy Tưởng Thỏa một thân đen rõ ràng ngẩn ra, tiếp theo cười nói: "Ôi, không biết cơn gió nào đưa đại minh tinh tới đây vậy. ”

Tưởng Thỏa tháo kính râm xuống, cẩn thận nhìn Đằng Giai Giai trước mặt.

Hai người cùng tuổi, như vậy Đằng Giai Giai năm nay cũng 27 tuổi.

Trong trí nhớ của Tưởng Thỏa, mấy ngày trước cô còn náo loạn với Đằng Giai Giai. Bởi vì Đằng Giai Giai vu khống cô ăn cắp tiền của ba mình.

Thật ra số tiền đó là Đằng Giai Giai trộm, sau khi bị Tưởng Thỏa phát hiện chuẩn bị đi nói cho ba, ai ngờ lại bị Đằng Giai Giai cắn ngược lại.

Đằng Giai Giai mặt không đổi sắc, tiên phát chế nhân, một mực khẳng định Tưởng Thỏa ăn trộm, hơn nữa còn thề thốt là cô ta phát hiện ra hành vi xấu xa của Tưởng Thỏa.

Không biết là tiên nhập vi chủ* hay là Tưởng Tài Phú thiên vị, hơn nữa mẹ kế còn ở một bên giúp con gái Đằng Giai Giai nói chuyện, trong lúc nhất thời Tưởng Thỏa lại trở thành mục tiêu của mọi người, trăm miệng không thể biện minh.

Tiên nhập vi chủ: vào trước là chủ, tư tưởng, quan niệm bảo thủ, cho cái trước là đúng, phủ nhận tư tưởng hoặc quan niệm mới.