"Nhà mẹ kế?" Tưởng Thỏa nhíu mày.
"À, là như này, sau khi ba cậu đi thì bà ta đã tái hôn, hiện tại bà ta cùng chồng ở trong nhà của ba cậu. Và con gái của bà ta cũng sống ở đó.” Vương Bồi Phàm thành thật nói.
Tưởng Thỏa nở nụ cười, "Trái tim tớ thiện lương như vậy sao? Vừa làm từ thiện, vừa nhường nhà cho mẹ kế mà tớ ghét nhất. Cậu nói cho tớ biết, tớ đã làm gì nữa rồi?”
Vương Bồi Phàm liếʍ môi, trong khoảng thời gian ngắn không biết mở miệng như thế nào: "Kỳ thật cậu cũng không thiện lương như vậy, phòng ốc kia là bị mẹ kế của cậu chiếm, không phải cho.”
Tưởng Thỏa cười, "Tớ nói mà.”
Cô nói xong thì cầm tay Vương Bồi Phàm, "Đi, chúng ta đi thăm kế mẫu đại nhân.”
Tưởng Thỏa cô không phải là người thiện lương gì.
Lại nói tiếp, nhà Tưởng Thỏa cách Công viên rừng rậm thành phố Nam Châu không xa.
Hơn hai mươi năm trước chỗ này còn chưa phải là công viên rừng rậm, chỉ có thể xem như vùng ngoại ô xa xôi của thành phố Nam Châu. Từ đây đến trung tâm thành phố Nam Châu phải mất hơn một giờ.
Tưởng Tài Phú mua đất nền hơn hai mươi năm trước rồi tự xây nhà, bạn bè bên cạnh đều nói vị trí nơi này quá lệch, nhưng ông cũng không có cách nào, lúc đó trong tay không có nhiều tiền.
Nhưng bây giờ bởi vì sự phát triển nhanh chóng của thành phố, công viên được chính phủ phân là dự án trọng điểm để xây dựng, ngay sau đó bên cạnh quy hoạch trở thành thành phố, đại học và khu vực mới, giao thông cũng ngày càng phát triển. Trong một thời gian ngắn đất đai và giá nhà ở gần đó đã tăng gấp mấy lần thậm chí là gấp trăm lần.
Nhưng giá nhà tăng gấp đôi thì tăng gấp đôi, đối với Tưởng Tài Phú chỉ có một căn nhà mà nói, ông cũng không có khả năng bán nhà. Ngay cả khi ông bị ung thư, chi tiền như nước, ông cũng không nghĩ đến việc bán nhà. Có lẽ đối với hầu hết người dân Trung Quốc, nhà không có gia đình cũng tan nát.
Sau khi từ nghĩa trang xuống, xe chạy thẳng đến trước cửa nhà Tưởng Thỏa.
Hôm nay Tưởng Thỏa mặc một thân quần cạp đen, áo khoác màu đen khiến cả người cô thoạt nhìn cô đơn không ít. Cô búi tóc đen lên, giống như trước kia khi luyện múa ở trường, lộ ra trán đầy đặn, cũng làm cho khuôn mặt 360 độ không góc chết trắng nõn này hoàn toàn tản ra mị lực.
Sau khi xuống xe Tưởng Thỏa đeo kính râm màu đen xuống đặc biệt dặn dò Vương Bồi Phàm không cần đến.
Vương Bồi Phàm có chút khẩn trương: "Cậu định cứ như vậy mà đi qua đuổi cả nhà mẹ kế cậu ra sao? Cẩn thận bọn họ động thủ đánh người. ”
Tưởng Thỏa không bị lời nói của Vương Bồi Phàm làm chết cười, cô vươn tay quấn băng gạc của mình ra, vung lên trong không khí rồi nói: "Khi còn bé một nắm đấm của tớ đã có thể đánh ngã một nam sinh, cậu quên rồi sao? ”
Vương Bồi Phàm lộ ra vẻ không nói nên lời: "Chú ý hình tượng một chút, bây giờ cậu đã là người của công chúng rồi. ”
Vẻ mặt Tưởng Thỏa không sao cả: "Tớ là loại người để ý hình tượng sao?