Chương 41

"Cay..." Thật đúng là cay.

Tưởng Thỏa lau miệng, nói tiếp: "Con bị tai nạn xe hơi, sau khi tỉnh lại không nhớ tất cả những gì đã xảy ra trong mười năm qua. Bác sĩ nói con có khả năng khôi phục trí nhớ bất cứ lúc nào, nhưng thời gian cụ thể anh ta không nói, ba nói anh ta có tắc trách hay không chứ?”

"Nhưng con coi như lạc quan, mất trí nhớ thì mất trí nhớ, khi còn bé còn mong mình nhanh chóng lớn lên. À, bây giờ con đã là ảnh hậu, có rất nhiều người hâm mộ ba có biết hay không.” Tưởng Thỏa nói xong lại rót cho mình một ly rượu.

"Ba vẫn luôn lo lắng sau khi con lớn lên sẽ không có tiền đồ, hiện tại xem như con vì Tưởng gia giành vinh quang đi. Vậy nên ba nhìn lại ba xem, đôi khi chỉ là một con vịt cứng nhắc, thừa nhận con gái ba xuất sắc khó khăn như vậy sao?”

"Đúng rồi, nghe nói ba năm ba sinh bệnh đều là con gái ba chạy trước chạy sau. Trước kia ba còn nói con bất hiếu, cho nên ba nhìn xem, con tốt hơn người vợ sau của ba nhiều. Trước kia ba luôn vì vợ mà mắng con, ba nói xem ba có hối hận hay không. Con còn nghe lão Vương nói vợ của ba còn không thèm liếc mắt một cái.”

"Ai, nghe nói Tưởng Thϊếp bây giờ đã là nghiên cứu sinh còn lập tức muốn đi học tiến sĩ rồi. Haizz, con bận một trận này, cũng chưa kịp đi thăm nó.”

"À, ba nói xem, sao nó lại không chịu thua kém như vậy?"

Không phải là thời điểm tảo mộ cho nên phóng tầm mắt nhìn lại, cả nghĩa trang chỉ có một mình Tưởng Thỏa.

Theo lý thuyết loại nghĩa trang địa phương này làm cho người ta có cảm giác âm u một chút, nhưng hôm nay thời tiết tốt lại là đầu xuân. Bảo vật phong thủy này tọa bắc hướng nam, tập trung tinh hoa nhật nguyệt, bốn phía đều là thảm thực vật rậm rạp, không khí trong lành, làm cho người ta sảng khoái.

Bất tri bất giác, Tưởng Thỏa cứ ngồi như vậy trước bia mộ Tưởng Tài Phú uống không ít rượu, còn lẩm bẩm một đống lời nói.

Cô hơi say, nhưng cô không say rượu.

Vương Bồi Phàm vốn đang chơi điện thoại dưới chân núi, nhìn thời gian không sai biệt lắm, cô cũng đi lên. Vừa đi lên liền thấy Tưởng Thỏa lại chuẩn bị rót rượu uống, vội vàng ngăn cản.

Tưởng Thỏa không nghiện rượu, không cho uống thì không uống.

Chỉ trong một giờ, cô đã uống rất nhiều.

Đầu tiên Vương Bồi Phàm chào hỏi Tưởng Tài Phú, mấy năm nay cô cũng thường xuyên theo Tưởng Thỏa tới nơi này tảo mộ, lần trước tới nơi này là năm trước.

"Muốn đi không?" Vương Bồi Phàm hỏi Tưởng Thỏa.

Tưởng Thỏa gật đầu, đứng dậy vỗ vỗ mông, nói: "Đi, tớ muốn về nhà cũ xem một chút.”

"Nhà cũ?" Vương Bồi Phàm dừng một chút, "Ý cậu là nhà của ba cậu à?”

"Ừm." Tưởng Thỏa híp mắt nhìn Vương Bồi Phàm, "Cậu đừng nói với tớ căn nhà đó đã bị bán đi rồi nhé?”

"Bán thì không bán." Vương Bồi Phàm thở dài, "Chỉ là từ sau khi ba cậu đi, căn nhà kia là mẹ kế cậu ở. Sau khi cậu và Phó Úy Tư yêu đương thì ở chung, cũng không đi đòi nhà về, em trai cậu cũng vẫn luôn ở trường, cho nên dù sao hiện tại căn nhà kia là nhà mẹ kế cậu ở.”