Thời gian trôi qua động tĩnh Tưởng Thỏa náo loạn càng lúc càng lớn. Tưởng Tài Phú không nhìn nổi vì thế vội vàng mang Tưởng Thỏa và Tưởng Thϊếp đến bên cạnh mình, thuận tiện suy nghĩ tìm cho hai chị em một mẹ kế.
Đối với chuyện tìm mẹ kế, Tưởng Thỏa vẫn rất phản cảm. Sau đó sự thật cũng chứng minh, mẹ kế kia của cô đích xác làm cho cô không bớt lo lắng.
So với em trai Tưởng Thϊếp, từ nhỏ Tưởng Thỏa không phải là cô gái học giỏi, bởi vậy Tưởng Tài Phú đăng ký để cô đi học múa, nói là sau này đi theo con đường nghệ thuật.
Nhưng hết lần này tới lần khác không khéo, Tưởng Thỏa ở khía cạnh múa cũng không có thiên phú gì quá lớn, cô khiêu vũ cũng không khiến Tưởng Tài Phú an tâm, ba ngày hai đầu la hét mình là một con chim ngốc. Tưởng Tài Phú liền để cho con chim ngốc là cô bay trước, người khác dành một giờ luyện tập động tác, vậy cô liền mất hai ba tiếng. Tưởng Thỏa từ đó mà quen Vương Bồi Phàm, hai người bọn họ thật ra đều là cái đuôi của lớp.
Sau này nói lại Tưởng Tài Phú mới biết lúc trước thầy múa nhìn trúng Tưởng Thỏa là vì khuôn mặt của cô không tệ.
Mười ba mười bốn tuổi, Tưởng Thỏa đã giống như một mỹ nhân, hoàn toàn khác với khi còn bé. Cô thuộc kiểu nữ mười tám thay đổi hoàn toàn, nhớ lúc trước lần đầu Tưởng Tài Phú ôm Tưởng Thỏa, thiếu chút nữa bị khuôn mặt xấu xí của con gái làm khóc. Con trai Tưởng Thϊếp thì không giống, không chỉ đẹp mắt còn nghe lời hiểu chuyện, quả thực khác một trời một vực với chị mình.
Khi đó Tưởng Tài Phú luôn nói: "Tưởng Thỏa, con không thể học theo em trai con sao?”
Người khác đều là em học tập chị mà cô thì ngược lại, Tưởng Thϊếp còn nhỏ hơn cô bốn tuổi.
Tưởng Thỏa cười tự giễu, đại khái trong mắt Tưởng lão đầu ngoại trừ bộ dạng người mẫu ra cũng không tìm được ưu điểm nào khác của cô.
"Lão đầu, con đến thăm ba đây." Tưởng Thỏa ôm một bó hoa cúc màu trắng chậm rãi ngồi trước bia mộ Tưởng Tài Phú.
Tuy rằng hai ba con như nước với lửa, nhưng Tưởng Thỏa nắm rõ sở thích của Tưởng Tài Phú trong lòng bàn tay. Cô lấy ra những gì mình mua bày trước bia mộ, mỉm cười và nói, "Ba nhìn này, có rượu xái yêu thích của ba và cả tương thịt nữa. Nhân tiện, thuốc lá cũng cho ba, hôm nay sẽ không nói ba đâu.”
Trên bia mộ có một tấm ảnh của Tưởng Tài Phú, là bộ dáng của ông khi còn trẻ.
Khi còn trẻ Tưởng Tài Phú là một anh chàng đẹp trai, mắt to sống mũi cao, dùng lời nói của thời đại đó coi như là một ngọn cỏ.
Thật không may, đến trung niên Tưởng Tài Phú bắt đầu phát tướng, bụng bia phóng đãng không kiềm chế được, diện tích Địa Trung Hải càng lúc càng lớn. Chỉ riêng hói đầu và bụng bia cũng đủ để hủy diệt một người đàn ông mà ông lại có cả hai.
Tưởng Thỏa nhìn ảnh Tưởng Tài Phú, trong lòng vẫn có cảm giác không chân thật.
"Lão đầu, con mất trí nhớ ba tin không?" Tưởng Thỏa nói xong cũng rót cho mình một chén rượu.
Đυ.ng vào chén đầy trước mặt, Tưởng Thỏa uống một chén rượu nhỏ.