Bàn chân nhỏ trắng nõn mềm mại, anh một tay có thể bao bọc.
Muốn hỏi cô sáng sớm náo loạn cái gì, lại nhìn thấy hai mắt sưng đỏ kia, cái gì cũng nuốt xuống.
Anh thành thật xuống giường, hỏi cô: "Cơ thể có gì không thoải mái không?”
Tưởng Thỏa lắc đầu.
Theo bản năng nhìn vào hông của anh.
Phó Úy Tư tùy tiện ngồi trên ghế trước giường bệnh của cô, theo tầm mắt cô nhìn xuống dưới thân mình: "Như thế nào? Em chưa thấy nó bao giờ sao?”
Tưởng Thỏa đỏ mặt xoay đầu: "Tôi chưa từng thấy tiểu nhân như vậy!”
Phó Úy tức giận không đánh ra, cúi người đi qua đặt cô đặt dưới thân: "Có năng lực thì đừng cầu xin tha thứ.”
Nào ngờ Tưởng Thỏa mở miệng chính là: "Cứu mạng! Phi lễ!”
Phó Úy Tư đè miệng cô lại, đưa tay vỗ vài cái vào mông cô: "Đừng làm ầm ĩ, em không nên nhúc nhích.”
Mặc dù anh rất muốn động vào cô.
Lúc này Tưởng Thỏa mới thành thật.
Nhìn vẻ mặt vô tội lại trong sáng của cô, trong lòng anh ngứa ngáy khó nhịn.
Vốn là người trọng dục, đây là lần đầu tiên lâu như vậy anh không chạm vào cô. Tối hôm qua ôm nhuyễn hương trong lòng, anh có chút không nhịn được.
Phó Úy Tư thở dài, hỏi cô: "Buổi sáng em muốn ăn gì? Anh bảo dì Chu trong nhà làm mang đến.”
Tưởng Thỏa lắc đầu.
Sáng sớm thức dậy làm sao có khẩu vị.
Cô thường bỏ bữa sáng ở trường.
Phó Úy Tư cũng không nghe ý kiến gì của cô nữa, tìm di động gọi điện thoại cho nhà: "... Phải, vẫn theo khẩu vị cô ấy thích, dì xem mà làm. Nhân tiện, mang cho chúng tôi đồ vệ sinh cá nhân và quần áo để thay ... Vâng, có.”
Tưởng Thỏa nghe anh tự nhiên nói ra những lời đó, trong lòng không hiểu sao lại có một cỗ ấm áp dâng lên.
Cô đã từng rất quen thuộc với anh, và anh có liên quan chặt chẽ. Cô không phải không nhìn ra sự để ý và kiên nhẫn của anh, rất rõ ràng trong lòng anh vẫn có cô.
Nhưng chuyện gì đã xảy ra giữa họ? Tại sao anh lại chia tay?
---
Hai giờ chiều, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi trên người, lười biếng làm cho người ta chỉ muốn xoay quanh một cái ổ nhỏ chợp mắt.
Thời học sinh Tưởng Thỏa lúc này thường sẽ thất thần trong lớp, mí mắt không ngừng hạ xuống, lại không thể không lấy lại tinh thần nghe giảng cho tốt.
Nhưng có đôi khi thật sự không nhịn được, nói chỉ nhắm mắt một lát, nhưng vừa mở mắt một tiết học đã trôi qua. Tiết học này trôi qua, kiến thức cũng trống rỗng, buổi tối khi về đến nhà đối mặt với quyển sách bài tập không hiểu gì mà gãi đầu gãi tai.
Lúc này Tưởng Tài Phú sẽ tới quở trách Tưởng Thỏa một câu: "Đề bài đơn giản như vậy mày cũng không làm được? Mày làm cái thá gì trong lớp vậy? Nếu tao biết mày ngủ gật trong lớp học, mày sẽ không bao giờ có tiền tiêu vặt trong tuần này.”
Nghĩ như vậy, tất cả đều là chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Bởi vì khi còn bé không có mẹ quản giáo, Tưởng Thỏa lớn lên với ông bà nội. Cô ở nông thôn suốt ngày lăn lộn với một đám con trai, phơi nắng đen nhẻm, tính tình cũng giống như một cậu bé. Không có điểm gì phù hợp với cơ thể bé gái ôn nhuyễn hiền thục của cô, cô không có việc gì thì cả ngày làm sơn đại vương chạy đi đánh với đám con trai một trận, nói là báo thù cho em trai Tưởng Thϊếp, cuối cùng vẫn là Tưởng Tài Phú đến thu thập cục diện rối rắm.