Chương 38

"Sao anh lại ở đây?" Vương Bồi Phàm nhỏ giọng hỏi.

Tôn Châu đi tới nhìn qua cửa sổ, cười ngồi bên cạnh Vương Bồi Phàm, anh duỗi chân dài ra, cà lơ cà phất cười nói: "Tôi sợ cô một mình nhàm chán nên đặc biệt đến nói chuyện với cô.”

Vương Bồi Phàm cười nhạo một tiếng, vẻ mặt khinh thường.

"Thế nào? Không hạnh phúc à?” Tôn Châu tiến lại gần hỏi.

Vương Bồi Phàm đẩy mặt anh ra: "Tôi đang suy nghĩ mọi chuyện.”

"Nghĩ cái gì vậy?"

"Nghĩ khi nào anh có thể biến mất khỏi địa cầu này."

Tôn Châu cười đưa tay búng lên trán Vương Bồi Phàm một cái: "Nói cái gì vậy. ”

---

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng Tưởng Thỏa đã tỉnh, cô mở mắt ra thứ gần trong gang tấc chính là khuôn mặt cương nghị của Phó Úy Tư.

Nằm trên giường bệnh, một tay đặt lên eo cô dùng tư thế cực kỳ thân mật dựa vào trán cô.

Tưởng Thỏa không biết anh nằm bên cạnh từ khi nào, theo bản năng muốn đẩy anh đi, nhưng hai tròng mắt không nhịn được dừng lại trên mặt anh.

Cằm anh có một chút râu ria, đáy mắt cũng có chút xanh.

Mũi cao như một ngọn núi, mái tóc lại lộn xộn như tuyết lở.

Tưởng Thỏa không khỏi có chút muốn cười.

Người này thoạt nhìn thuộc hệ cấm dục, tỉ mỉ, khó thấy được còn có một mặt tràn ngập khói lửa như vậy.

Tối hôm qua không biết cô đã khóc bao lâu, giống như đổ tất cả đau khổ trong lòng ra ngoài.

Sau khi khóc lớn như vậy trong lòng ít nhiều cũng thoải mái hơn một chút, cô cứ như vậy vô tâm vô phế ngủ thϊếp đi.

Trong lúc mơ mơ màng màng có thể cảm giác được anh ở bên cạnh, hình như lúc rạng sáng anh còn nói chuyện với y tá.

Tưởng Thỏa suy nghĩ một chút rốt cuộc vẫn không đẩy anh ra, mà cẩn thận xoay người, mặt hướng về phía cửa sổ.

Cửa sổ giữ lại một khe hở, rèm cửa cũng mở ra.

Trời vẫn còn xám xịt, dường như sắp đón bình minh.

Tối hôm qua từ nông thôn trở về, Tưởng Thỏa ở trên xe nhìn thấy sao trên bầu trời, đoán hôm nay sẽ là một ngày nắng lớn.

Thế giới này là như vậy, trái đất sẽ không ngừng quay vì nỗi buồn của bạn, mặt trời vẫn mọc như bình thường.

Trong lòng Tưởng Thỏa vẫn không thể chấp nhận tin tức ba đã qua đời.

Cô luôn cảm thấy rằng có lẽ ngày mai khi cô thức dậy, tất cả sẽ là một giấc mơ.

Cứ nghĩ như vậy bàn tay phía sau đột nhiên thắt chặt.

"Tỉnh rồi?" Giọng của Phó Úy Tư vừa trầm vừa khàn, giống như chậm rãi xé giấy nhám.

Tưởng Thỏa không nói gì bàn tay anh lại đột nhiên đặt lên ngực cô. Nhịp tim đập nhanh.

"Ba" một tiếng, cô vỗ tay anh ra: "Anh có ngủ không? Ra khỏi giường cho tôi có chỗ ngủ chứ.”

Vừa dứt lời, Tưởng Thỏa liền cảm giác được thứ cứng rắn phía sau chống lên mình. Trong nháy mắt mặt cô như lửa đốt, xoay người đá Phó Úy Tư.

Mười bảy tuổi cô cũng khá hiểu chuyện nam nữ, rất biết tình huống hiện tại của anh.

Cô tốt bụng thu nhận anh ngủ trên giường, không phải để anh mượn cơ hội xâm phạm cô.

Trong nháy mắt khi cô nhấc chân Phó Úy Tư liền nắm lấy chân cô.