Phó Úy Tư tức giận muốn nổ tung: "Không liên quan đến anh sao?”
Tưởng Thỏa lại ném thìa, cao giọng: "Anh có thể nói ít vài câu được không? Có để cho người ta ăn cơm không hả?”
Nhưng đột nhiên cô nghĩ đến Tưởng lão đầu.
Cho tới bây giờ Tưởng Thỏa chính là người ba ngày không đánh sẽ nhảy lên đầu người lật mái nhà, nghịch ngợm, bởi vậy từ nhỏ đến lớn không ít lần khiến Tưởng Tài Phú lo lắng. Tưởng Tài Phú giáo huấn Tưởng Thỏa tuy không ôn tồn như Phó Úy Tư, nhưng cũng có ba phần giống nhau.
Cũng không biết tại sao lúc này mũi cô chua xót, một giọt nước mắt to bằng hạt đậu cứ như vậy rơi ra.
Nhìn nước mắt cô rơi xuống, Phó Úy Tư cũng bối rối, không nói hai lời muốn ôm cô.
Tưởng Thỏa làm sao chịu để anh ôm, khóc nói: "Anh có phiền hay không vậy, có phiền hay không vậy! Sao lại giống ba tôi như vậy? Nhưng anh còn phiền phức hơn ông ấy nữa! Sao anh lại phiền phức như vậy..."
Những nỗi đau vì mất đi người thân lúc này giống như tìm được nơi phát tiết. Cô khóc đến tê tâm liệt phế, nước mắt nước mũi cùng nhau rơi xuống, cũng mặc kệ hình tượng. Cô cũng không muốn chú ý đến hình tượng trước mặt anh.
"Tại sao... Tại sao lại như vậy..." Cô cuộn mình lại ôm lấy chính mình. Khóc khiến cô nói không thành lời, bờ vai nhỏ gầy gò run rẩy. Cô thật khổ sở, tê tâm liệt phế khổ sở.
Rốt cuộc Phó Úy Tư vẫn ôm lấy cô, ấn vai nho nhỏ của cô, vòng quanh cơ thể đang dãy dụa của cô.
Cô dần dần thả lỏng tựa vào l*иg ngực anh rơi nước mắt.
"Khóc cái gì?" Anh vươn tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô, "Không được khóc, điều anh ghét nhất chính là em khóc.”
Tưởng Thỏa càng khóc thương tâm hơn: "Anh bỏ ra, trên người anh thối quá.”
"Anh sai rồi, là lỗi của anh, anh sẽ không bao giờ hút thuốc nữa. Em không khóc, nghe lời được không?"Anh dỗ dành thật cẩn thận, sợ giọng điệu nặng hơn một chút sẽ khiến cô càng tức giận.
Tưởng Thỏa hít mũi vốn muốn mở miệng lại sặc một tiếng, nhưng cái ôm ngoài ý muốn này làm cho cô rất an tâm.
Giống như tìm được một nơi trú ẩn an toàn, cũng giống như là những hoảng loạn không có chỗ an bài tìm được nơi ký thác.
Cuối cùng cô đã có thể khóc, và cuối cùng cô không còn mạnh mẽ nữa.
Cửa sổ phòng bệnh mở ra một khe nhỏ, rèm cửa cũng không được kéo kín. Vị trí của bệnh viện nằm ở trung tâm thành phố, bên ngoài cửa sổ là ngựa xe như nước và xa hoa trụy lạc.
Lúc Vương Bồi Phàm từ dưới lầu mua đồ xong trở về nhìn thấy cảnh tượng này, Phó Úy Tư ôm Tưởng Thỏa mà Tưởng Thỏa lại giống như một đứa trẻ òa khóc.
Cô thở dài cuối cùng vẫn không đẩy cửa vào. Có vài thứ không phải cô muốn giấu là có thể giấu, có chút tình cảm cũng không phải cô muốn ngăn là có thể ngăn được.
Cô luôn rất mâu thuẫn với những gì cô đã làm, là đúng hay sai? Giống như hôm nay nói với Tưởng Thỏa tin ba cô ấy đã qua đời. Nếu cô không nói Tưởng Thỏa cũng sẽ không ngất xỉu.
Trong lòng đang có một tia cô đơn, trước mặt liền thấy Tôn Châu.