Giống như năm năm trước, anh ôm cô vào lòng, đau lòng hôn lên tóc cô. Cái ôm này của Phó Úy Tư thiếu chút nữa làm Tưởng Thỏa hoảng sợ.
Chờ cô phản ứng lại chỉ cảm thấy mình không thể hô hấp.
Anh ôm rất chặt ý đồ muốn dung hòa cô vào xương tủy rất rõ ràng.
Nhưng cái ôm bất thình lình này làm cho cô cảm thấy bài xích.
"Này, mau buông tôi ra." Tưởng Thỏa đẩy người trước mắt, "Tôi muốn hít thở.”
Phó Úy Tư không những không buông mà thậm chí còn ôm chặt hơn.
Đã bao lâu rồi anh không được ôm cô ấy? Cảm giác như cô gầy đi một mảng lớn.
Thân thể vốn nhỏ như vậy, móc tim móc phổi cho cô như thế nào cũng không thấy nửa điểm lương tâm.
Tưởng Thỏa cau mày, gian nan đưa tay đấm vào lưng anh: "Thối, thối chết đi được, trên người anh toàn mùi thuốc với rượu, tôi ngửi đến choáng váng.”
Lúc này Phó Úy Tư mới buông ra, đồng thời ngửi ngửi mùi trên người mình.
Khi anh đi ra cũng không mang theo áo khoác, áo len màu đen có mùi thuốc lá rất nặng.
Trong phòng ngột ngạt, hơn nữa khoảng thời gian này anh cũng luôn hút thuốc. Hôm nay thậm chí còn tồi tệ hơn, thuốc không rời tay cả ngày, một điếu lại một điếu.
Biết cô không thích mùi thuốc lá cho nên từ sau khi hai người ở cùng một chỗ anh rất ít khi hút, cũng không phải hoàn toàn không hút, ngẫu nhiên xã giao cũng khó tránh khỏi. Nhưng anh không bao giờ mang mùi thuốc lá đến bên cạnh cô. Nhưng sau khi chia tay ba tháng trước, chứng nghiện thuốc lá của anh lại tăng lên, một ngày hai gói là chuyện bình thường.
Tưởng Thỏa bịt mũi, không có ý tốt nhìn anh.
Cô cũng không biết tại sao mình nhìn thấy anh lại luôn tức giận như vậy, rõ ràng đối phương cũng không làm chuyện gì táng tận lương tâm, nhưng theo bản năng cô vẫn muốn cự tuyệt anh tới gần.
"Vì sao đột nhiên ngất xỉu?" Anh từ trên cao nhìn xuống, biết rõ vẫn hỏi.
Tưởng Thỏa thấy bộ dạng hưng sư vấn tội* của anh thì lười phản ứng, cúi đầu tiếp tục uống cháo của mình.
() Hưng sư vấn tội, nghĩa là phát động (dẫn) quân đội đến để lên án, hỏi tội đối phương. Nó còn chỉ việc, khi một người tức giận tập hợp một đám người đi tới trước cửa chất vấn và "xử lý" đối thủ.
Phó Úy Tư lại giống như bà mẹ già ở bên cạnh lẩm bẩm: "Gần đây em ăn uống không đều phải không? Cơ thể của em em lại không hiểu sao? Nhìn xem em gầy thành cái dạng gì rồi.”
Tưởng Thỏa trừng mắt nhìn anh một cái, cô cũng không cảm thấy dáng người hiện tại của mình có vấn đề gì, ngược lại, cô còn rất hài lòng.
Muốn ngực có ngực, thắt eo, mông cũng rất vểnh.
Vóc người hoàn mỹ như vậy còn muốn đi đâu tìm nữa?
"Bác sĩ còn nói gì nữa không?" Phó Úy Tư ôn hòa hỏi.
Tưởng Thỏa tiếp tục uống cháo của mình, lạnh lùng ném ra một câu: "Không liên quan đến anh.”
Từ lúc vừa vào cửa người đàn ông này thiếu chút nữa đã lấy mạng cô rồi, còn cho mình là Thiên Vương lão tử, Tưởng Thỏa thật sự chán ghét.
Không phải đã nói chia tay sao? Ông già này sao không dứt khoát vậy? Dây dưa như vậy là có ý gì?