Ngay từ đầu Tưởng Thỏa vẫn cười hì hì không dám tin hỏi Vương Bồi Phàm: "Cậu lừa tớ đúng không? Tưởng lão đầu là người xấu như vậy, ông trời làm sao có thể thu ông ấy sớm thế chứ.”
Vương Bồi Phàm cũng rất muốn nói mình đang giỡn, nhưng trên mặt không thể làm ra trò cười giả: "Ba cậu bị ung thư, trong ba năm tế bào ung thư không ngừng lan rộng và di căn. Cuối cùng ông ấy nhảy lầu tự tử nói là không muốn liên lụy đến các cậu nữa..."
Năm năm trước, khi ông Tưởng nhảy lầu, Tưởng Thỏa tận mắt nhìn thấy thi thể nằm trên mặt đất, máu chảy đầy đường, cô vì thế mà gần như trầm cảm.
Cũng là sau lần đó, Tưởng Thỏa sáng sủa ngây thơ không còn tươi cười nữa.
Lần thứ hai biết được tin người thân rời đi là một đả kích nặng nề.
Trong lòng Vương Bồi Phàm không đành lòng, sau khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Tưởng Thỏa thì rối loạn. Lúc trước Tưởng Thỏa nhìn thấy thi thể ông Tưởng cũng có biểu tình như vậy. Chỉ là lần này Tưởng Thỏa trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Lúc Tưởng Thỏa tỉnh lại nhìn thấy trần nhà màu trắng, rất giống cảnh cô tỉnh lại sau tai nạn xe hơi ngày hôm đó. Phòng bệnh ấm áp, mùi nước khử trùng chói mũi. Hương vị này cô cảm thấy rất quen thuộc, quen thuộc đến phản cảm.
Vương Bồi Phàm thấy Tưởng Thỏa tỉnh lại, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ấn chuông đầu giường gọi y tá.
Ký ức đến từ mọi hướng, nhưng vẫn trống của mười năm đó.
Tưởng Thỏa rất hy vọng tất cả đều chỉ là một giấc mộng.
Cô còn rõ ràng nhớ rõ cách đây không lâu cô còn cãi nhau một trận với Tưởng lão đầu, nói đời này có chết cũng không gặp lại ông. Mà trong nháy mắt, người không nói thì không thấy nữa rồi.
Ông trời muốn đùa giỡn cô sao, vì sao lại để cô mất trí nhớ mà không dứt khoát xuyên luôn đi?
Vương Bồi Phàm đặt cháo vừa mua trước giường bệnh, dặn Tưởng Thỏa: "Cơm tối còn chưa ăn gì, bây giờ cậu ăn lót dạ đi, tớ xuống lầu mua chút gì đó.”
Tưởng Thỏa gật đầu: "Cậu đi đi.”
Vương Bồi Phàm vẫn có chút không yên tâm: "Một mình cậu không sao chứ? ”
"Chẳng lẽ cậu còn sợ tớ tự sát sao? Tớ không ngu ngốc vậy đâu. Buồn là chắc chắn, bất cứ ai mất đi người thân mà lại không buồn đâu, cậu cho tớ chút thời gian đi.” Tưởng Thỏa cười nhạt.
Vương Bồi Phàm nhìn Tưởng Thỏa dặn dò vài câu rồi vội vàng xuống lầu.
Lúc Phó Úy Tư đến nhìn thấy Tưởng Thỏa đang ngồi trên giường bệnh cúi đầu ăn cháo. Mái tóc dài được cô dùng dây cao su buộc lên, cố định ngẫu nhiên phía sau đầu, nhưng vẫn có vài sợi tóc rơi xuống má.
Sắc mặt của cô có thể dùng từ trắng bệch để hình dung, biểu tình đạm mạc giống như một con rối dây.
Giống như trở về năm năm trước, ngày đó Tưởng Tài Phú nhảy lầu tự sát, cô như mất đi hồn phách ngồi bên cạnh thi thể ông ta.
Tưởng Thỏa như vậy thoạt nhìn thật sự quá yếu ớt, giống như gió thổi qua là có thể biến thành cát bụi.
Góc mềm mại trong lòng Phó Úy Tư bị Tưởng Thỏa đánh tan rã, anh sải bước đi tới chỗ cô.