Chương 34

"Tại sao?" Dương Ngữ Yên hít mũi hỏi.

Cô tuy là tân nhân vương*, nhưng thấy Phó Úy Tư cũng giống như gặp thiên tử. Hôm nay lúc tới còn muốn biểu hiện thật tốt, ai biết lại bị đuổi ra ngoài.

Tân nhân vương: Tân Nhân Vương là danh hiệu để vinh danh cho một nhân vật chiến thắng trong cuộc tranh tài.

Tôn Châu cười không trả lời.

Tại sao ý hả? Còn không phải vì người đó à.

Tôn Châu từng nghe Tưởng Thỏa hát một lần.

Khi đó Phó Úy Tư và Tưởng Thỏa còn đang nói chuyện yêu đương thuần khiết, anh đã dẫn cô ấy đến đây chơi. Hoặc là để cô ấy ngồi trên đùi anh chơi bài, hoặc là ca hát, muôn hình vạn trạng, giữa hai người tràn ngập mùi chua thối của tình yêu.

Ngày đó Phó Úy Tư còn hát cùng Tưởng Thỏa, sửa lại phát âm cho cô từng chữ một, chính là bài Dương Ngữ Yên vừa hát kia.

Sai người tiễn Dương Ngữ Yên đi, Tôn Châu ở bên ngoài tiếp tục hút một điếu thuốc.

Trong lòng anh có một bí mật lớn không biết có nên nói hay không.

Trong phòng riêng.

Phó Úy Tư đại sát tứ phương, bất tri bất giác trước mặt chất đống tàn thuốc lá.

Anh cởϊ áσ khoác ra, bên trong là một chiếc áo len màu đen, do nóng nên anh xắn hai tay áo lên lộ ra cánh tay rắn chắc.

Chải đầu lưu loát, híp mắt, trong miệng ngậm thuốc, bộ dáng thiếu gia phóng đãng lại càng cấm dục.

Đột nhiên Triệu Minh đi đến bên cạnh anh nói một câu: "Cô Tưởng đột nhiên ngất xỉu, đã được đưa đến Bệnh viện Nhân dân Thành phố.”

Tay cầm bài của Phó Úy Tư dừng lại rồi tiếp tục ném bài: "Bảy vạn.”

Vàng ba bạc bảy đồng năm, đều là quy luật trên bàn bài. Anh là người thông minh, trên sân cũng không có ai cố ý xuống nước, tất cả lợi thế đều dựa vào bản lĩnh giành được. Một đêm đại sát tứ phương này làm cho lòng người hoảng sợ.

Triệu Minh đi theo Phó Úy Tư nhiều năm như vậy, biết rõ tính tình của anh. Lúc này nhìn như không thèm để ý, kỳ thật trong lòng đang rối loạn.

Phàm là về Tưởng Thỏa, anh không thể giữ bình tĩnh.

Triệu Minh tiếp tục nói thêm một câu: "Cũng không có gì đáng ngại chỉ là hạ đường huyết, phỏng chừng đêm nay có thể xuất viện.”

Lời còn chưa dứt, Phó Úy Tư đã ném bài đổ bạc, trực tiếp đưa tay lấy chìa khóa xe từ trong túi Triệu Minh rời đi.

Phó Úy Tư vừa rời đi, áp suất trong phòng thoáng cái tăng lên.

Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Lý Hoành Nghị đặc biệt vô tội đưa tay giữ chặt tay Vạn Huy Huy: "Tôi lại làm sai cái gì sao?”

Vạn Huy Huy ghét bỏ đẩy tay Lý Hoành Nghị ra: "Cậu chỗ nào chẳng sai, y như một cái đầu heo.”

Lý Hoành Nghị khóc đến đầu đấy nước mắt.

Nói như thế là tổn thương đầu heo đấy? Làm đầu heo thì có gì sao chứ?

Trong ánh đèn neon.

Cayenne màu đen khiêm tốn xuyên qua trong đó, cửa sổ mở ra tràn vào gió lạnh.

Trái tim Phó Úy Tư bị gió thổi vừa lạnh vừa chán nản.

---

Lần này Tưởng Thỏa ngất xỉu cũng dọa Vương Bồi Phàm một trận.

Nguyên nhân là Vương Bồi Phàm nhắc tới chuyện ba Tưởng Thỏa đã qua đời được 5 năm.