Ngày xưa Phó Úy Tư ít nhiều sẽ phát biểu một chút ý kiến, thậm chí còn nói chuyện, nhưng đêm nay anh vẫn mím môi không nói gì.
Cuối cùng chốt lại một câu: "Cứ theo ý anh đi.”
Sau đó ngậm lấy một điếu thuốc.
Sân khấu là Vạn Huy Huy đặc biệt phân phó Tôn Châu làm nóng lên trước, tiểu tử Tôn Châu về phương diện này rất có thiên phú, trong một đám anh em đều nói anh là hoa giao lưu.
Bàn chơi bài vốn đã đông vui, cũng không ít mỹ nhân xinh đẹp. Có thể xuất hiện ở nơi này, ai cũng đều là tinh anh cả.
Lúc Phó Úy Tư đến, Tôn Châu đang đối diện cửa hô: "Phó gia tới rồi.”
Tiếng này của anh ta cũng không tính là trong trẻo, nhưng mọi người trong phòng đều theo bản năng im lặng.
Không biết là cô gái nào đang hát, vừa vặn đến câu: "... Mười năm sau hoặc bây giờ mất đi, dù sao đến cuối cùng cũng thổn thức, đủ tuyệt tình em sẽ tự ra đi.”
Phó Úy Tư giật mình một chút.
Bài hát này gần như là bài yêu thích của Tưởng Thỏa, trùng hợp anh cũng là Bảo Bình.
Trong một thời gian cô thường đeo tai nghe lặp lại một bài, nói rằng cô muốn học hát bài này. Cô ấy không có nền tảng của tiếng Quảng Đông, vì vậy anh đã cười cô phát âm không chính xác. Tốt xấu gì anh cũng lớn lên ở Hồng Kông, phát âm thì không có vấn đề gì, nhưng lại bị chuyện ca hát làm khó xử. Cô giống như trả thù liền quay đầu lại chê cười anh ngũ âm không đầy đủ.
Nhoáng như vậy tựa hồ là chuyện của rất nhiều năm trước rồi.
Cô gái kia lúc hát xong có chút khẩn trương thở dài một hơi, Tôn Châu cũng nể mặt vỗ tay: "Ca sĩ của chúng ta hát thật không tệ, anh thật muốn cho em một điểm A.”
Là một cô gái được tuyển chọn, năm nay cũng mới mười chín tuổi, tên là Dương Ngữ Yên, đang ký hợp đồng với giải trí Tinh Thấm dưới trướng Phó Úy Tư.
Dương Ngữ Yên có nhân khí cao, hai gò má có lúm đồng tiền rất rõ, bộ dạng rất đáng yêu. Bởi vì tuổi trẻ nên trên người mang hơi thở hoạt bát sáng sủa không tranh giành với thế gian.
Phó Úy Tư nhìn cô một cái rồi đi về phía bàn bài.
"Giải trí Tinh Thấm?" Anh vừa nói vừa quay đầu nhìn về phía Lý Hoành Nghị đang ngồi.
Đột nhiên bị điểm danh, Lý Hoành Nghị ngu ngơ vội vàng gật đầu, cười nói: "Dương Ngữ Yên có nhân khí rất vượng, rất có tiềm lực.”
Chương trình tuyển chọn này đã kết thúc vào năm trước, gây bão về số lượng topic.
Phó Úy Tư tìm trong đống bài giọng thản nhiên: "Đầu năm nay ký với nghệ sĩ cũng thật dễ dàng.”
Nói xong ném ra một lá bài.
"Đông" một tiếng, Lý Hoành Nghị lập tức ngẩn người. Tuy rằng trên mặt Phó Úy Tư mang theo ý cười, nhưng ý cười này cũng không phải khen ngợi.
Lý Hoành Nghị vội vàng nháy mắt với người khác, Dương Ngữ Yên liền bị người ta dẫn xuống.
Sau đó cô gái nhỏ vì chuyện này mà ủy khuất lau nước mắt ở cửa phòng, hoàn toàn không rõ sao mình lại đắc tội với lão đại, sợ bị phong sát.
Vẫn là hoa giao lưu Tôn Châu đi ra vỗ vai cô bé an ủi: "Em hát rất tốt, chỉ là bài hát này không thể hát trước mặt Phó tổng.”