Chương 32

Đột nhiên Tưởng Thỏa nghĩ đến cái gì đó, ánh mắt sáng lên hỏi Vương Bồi Phàm: "Mấy năm nay tớ có tiền tiết kiệm chứ? Ít nhất cũng có mấy triệu hay gì đó chứ?”

Dù sao người cũ của cô là Phó Úy Tư rất có tiền không nói, mình lại là ảnh hậu quốc tế. Tưởng Thỏa ngẫm lại cũng cảm thấy hưng phấn, lớn như vậy nhưng cô chưa từng thấy qua mấy triệu đâu. Không đúng là trước mười bảy tuổi cô chưa từng thấy qua mấy trăm vạn.

Chỉ là không đợi Tưởng Thỏa hưng phấn xong, liền nghe Vương Bồi Phàm bên cạnh dội một chậu nước lạnh vào cô: "Không có.”

"Hả?" Tưởng Thỏa khó hiểu, "Cái gì không có?”

Vương Bồi Phàm thở dài, nói: "Không, cậu không có tiền tiết kiệm gì cả. Tính toán chi tiết thì số tiền hiện tại trong tài khoản chỉ đủ cho cậu sinh hoạt trong sáu tháng nữa thôi.”

Tưởng Thỏa tự hỏi: "Còn số tiền tớ kiếm được thì sao? Đừng nói với tớ là tớ mang đi làm từ thiện trong những năm qua hết rồi nhé.”

"Hắc, cậu nói đúng rồi đấy." Vương Bồi Phàm bất đắc dĩ bật cười.

Mở một bảng chi tiết tài chính trên ipad mà Vương Bồi Phàm đưa cho Tưởng Thỏa: "Việc từ thiện công ích của cậu cũng nổi tiếng khắp giới showbiz, số tiền quyên góp tích lũy mấy năm nay của cậu đều ở đây, tớ ghi chép chi tiết lại cho cậu đấy. Vì vậy, bây giờ tài khoản của cậu, không! Có! Tiền!”

Tưởng Thỏa nhìn bảng tính chi tiết, nội tâm cũng ngũ vị tạp trần. Thật không biết nên nói mình tốt hay là quá tốt nữa, làm sao có thể có loại tiên nữ như mình tồn tại chứ.

"Vậy bây giờ tớ sống ở đâu? Đừng nói với tớ giờ tớ là người vô gia cư nhé. "Tưởng Thỏa dứt khoát vò đã mẻ lại sứt.

Vương Bồi Phàm cười khan: "Lại bị cậu nói trúng rồi, hiện tại cậu đang chen chúc trong căn nhà rách nát của tớ.”

"Không đúng nha." Tưởng Thỏa phản ứng lại, "Vậy ba tớ đâu? Ông ấy không quan tâm đến tớ sao? Tuy nói ông ấy tái hôn dẫn đến quan hệ ba con bọn tớ không tốt, nhưng tốt xấu gì tớ cũng là con gái ruột của ông ấy mà, ông ấy sẽ không đuổi tớ ra khỏi cửa chứ?”

Vương Bồi Phàm nghe vậy ngẩn ra nhìn Tưởng Thỏa, trong thời gian ngắn không biết nói gì.

Tưởng Thỏa ngẩng đầu nhìn Vương Bồi Phàm, đáy mắt trong veo. Đôi mắt này của cô từng được các nhà phê bình phim đánh giá là đôi mắt biết nói, tất cả cảm xúc đều có thể thông qua ánh mắt biểu đạt ra.

Dưới ánh mắt như vậy, Vương Bồi Phàm chỉ cảm thấy chân mình mềm nhũn.

Có vài thứ không giấu được, Vương Bồi Phàm biết rất rõ. Cô hít một hơi thật sâu và nói: "Ba của cậu đã mất năm năm trước rồi.”

---

Mặc dù đã vào mùa xuân, nhưng đêm vẫn tối rất nhanh.

Thành phố Nam Châu bốn mùa rõ rệt, mùa xuân có màu sắc của mùa xuân, nhưng vào ban đêm, xa hoa trụy lạc đã trở thành nhãn hiệu của thành phố này.

Phó Úy Tư và đạo diễn Vạn Huy Huy ăn cơm xong, lại chuyển đến nơi tiếp theo.

Vạn Huy Huy nhìn ra được Phó Úy Tư không hào hứng lắm.

Phim khoa học viễn tưởng luôn là điều Phó Úy Tư cảm thấy hứng thú, gần đây khó có được mấy kịch bản chất lượng cao trong tay, Vạn Huy Huy vội vàng thông báo cho Phó Úy Tư tới xem.