Vì sao phải chia tay anh hiểu rất rõ phải không?
---
Mười năm nữa hay hiện tại mất đi.
Dù sao đến cuối cùng cũng thổn thức,
Đủ tuyệt tình thì em sẽ tự mình ra đi.”
Bài hát "Đáng tiếc tôi là Bảo Bình" khi Tưởng Thỏa còn nhỏ đã quen thuộc, đảo mắt mười năm trôi qua, lần thứ hai nghe giai điệu này vẫn khiến người ta đau lòng.
Kỳ quái chính là, trong lòng Tưởng Thỏa nghe bài hát này không hiểu sao lại nghĩ đến Phó Úy Tư.
Người đàn ông mà cô ấy không quen thuộc nhưng nên rất quen thuộc.
Xe chậm rãi chạy vào nội thành, xa hoa trụy lạc, công danh lợi lộc ảo giác một hồi.
Mười năm, thành phố thay đổi từng ngày có thể thấy đã trở nên hoàn toàn khác với ấn tượng của cô. Tưởng Thỏa đột nhiên cảm thấy mình giống như lục bình, không biết bây giờ đang trôi về đâu.
Lắc lắc đầu, Tưởng Thỏa tự nhủ đóng tâm tư lại. Mặc dù ký ức của cô chỉ dừng lại ở tuổi 17 nhưng cuộc sống thì vẫn tiếp tục đi về phía trước.
"Tiếp theo tớ có việc gì khác không?" Tưởng Thỏa quay đầu hỏi Vương Bồi Phàm.
Vương Bồi Phàm không cần suy nghĩ trả lời: "Mấy ngày tới cậu đều không có việc, sau đó sẽ quay một quảng cáo, nhưng bây giờ tay cậu bị thương nên tớ sẽ sửa lại. Tiếp theo có buổi thử vai của một bộ phim, nếu thử vai thông qua thì sẽ trực tiếp tiến vào đoàn làm phim. Nhìn chung, cũng không phải rất bận rộn.”
Tưởng Thỏa nhíu mày: "Tớ không phải ảnh hậu quốc tế sao? Sao lại nhàn rỗi vậy, các nghệ sĩ khác không phải là làm không ngừng cả năm à?”
Vương Bồi Phàm có chút luống cuống: "Bởi vì trước kia cậu ngoại trừ quay 2 bộ phim một năm ra thì không có công việc nào khác, ngay cả đại ngôn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
"Ảnh hậu như tớ cũng quá thảm đi?" Tưởng Thỏa không thể tin được tiếp nhận ipad của Vương Bồi Phàm nhìn, quả nhiên như cô ấy nói lịch trình kế tiếp cơ bản là không có lịch trình.
Mấy năm nay Tưởng Thỏa ít xuất hiện trong giới giải trí cũng không phải là chuyện hiếm lạ gì, một năm cô tham gia hai bộ phim chất lượng cao, khiến các tên tuổi lớn trong nước đều chướng mắt. Nếu bắt kịp thời gian tuyên truyền phim, tâm trạng của cô tốt thì chạy theo một số nơi, còn lại thì rất ít khi xuất hiện.
Cho nên Tưởng Thỏa như tiên nữ không nhiễm khói lửa nhân gian trong giới giải trí, ai cũng biết việc cô tham gia giới giải trí không phải vì kiếm tiền.
Nhưng tình huống bây giờ có chút khác, tài nguyên tốt là thứ nếu bạn không đi tìm, nó cũng sẽ luôn không chủ động đưa tới cửa.
Vương Bồi Phàm nhìn Tưởng Thỏa, há miệng, hay là nói: "Cậu xem, hiện tại chúng ta có thể cân nhắc chuyển mình hay không? Ví dụ như thêm một ít chương trình tạp kỹ để tăng thêm độ nhận diện, quay vài bộ phim truyền hình, sàng lọc một chút đại ngôn chất lượng tốt, tận lực không từ chối đi. Ba tháng trước chúng ta không ký tiếp với Tinh Thấm, hiện tại tự mình mở phòng làm việc, đương nhiên phải tính toán lâu dài.”
Tưởng Thỏa gật đầu chớp mắt với Vương Bồi Phàm: "Những thứ này tớ không hiểu, dù sao tớ nghe cậu là được rồi. ”