Chương 29

Tôn Châu cười: "Cô có trứng không?”

Vương Bồi Phàm lườm Tôn Châu một cái: "Nói chuyện với anh không bằng nói với cái đầu gối còn hơn.”

Tôn Châu thấy bộ dáng nghiêm túc của Vương Bồi Phàm đành yên lặng nâng ly rượu lên nhấp một ngụm.

"Vì sao Tưởng Thỏa lại mất trí nhớ?" Tôn Châu hỏi.

Vương Bồi Phàm nói: "Do tai nạn xe hơi ngày hôm đó.”

Tôn Châu thản nhiên nói: "Tai nạn xe hơi này tôi biết. Chuyện Tưởng Thỏa xảy ra tai nạn giao thông lão Phó đã sai người điều tra, xe bảo mẫu của các cô bị người tôi động tay động chân nên mới không phanh được.”

Lúc này Vương Bồi Phàm mới hậu tri hậu giác: "Trời ơi! Thật hay giả vậy? ”

"Chẳng lẽ các cô không phát hiện xe bảo mẫu có vấn đề sao?" Tôn Châu hỏi.

Vương Bồi Phàm: "Sau khi xe va chạm liền kéo đi sửa, đến bây giờ vẫn chưa sửa xong. Gần đây tôi bận rộn với chuyện của Tưởng Thỏa, làm sao còn thời gian quản nhiều như vậy.”

Lúc trước cô chỉ cho rằng đây là tai nạn giao thông bình thường thôi, hiện tại xem ra tính chất đã thay đổi. Hơn nữa chuyện hôm nay Tưởng Thỏa bị người ta cố ý làm bỏng, liên tiếp xảy ra chính là có mưu đồ mà!

Nghĩ như vậy, sống lưng Vương Bồi Phàm lạnh toát.

Không được, tôi phải đi bảo hộ Tiểu Thỏa! Vương Bồi Phàm nói, ra bộ dáng chính nghĩa lẫm liệt.

Tôn Châu giữ chặt tay cô: "Còn cần cô bảo vệ sao? Tự bảo vệ mình trước đi. Lão Phó đã phái người bảo vệ rồi, cô không phát hiện gần đây luôn có người đi theo các cô à?”

Vương Bồi Phàm: "???”

Cô không thấy gì cả.

Tôn Châu bất đắc dĩ lắc đầu: "Tôi nói này loại người chậm chạp như cô làm sao có thể làm người đại diện của Tưởng Thỏa vậy? Tôi thấy Tưởng Thỏa còn khôn khéo hơn cô đấy. ”

Vương Bồi Phàm vừa nghe liền không vui, bĩu môi nói năng lộn xộn: "Các người đều ghét bỏ tôi ngu ngốc, nhưng tôi cũng rất cố gắng mà. Tôi ngu ngốc nhưng cũng không có cách nào, từ nhỏ tôi đã kém người khác một đoạn, cho dù là học tập hay là khiêu vũ, người khác mất một giờ làm thành chuyện, tôi phải cố gắng ba bốn giờ..."

“...Tôi không thể làm tốt bất cứ điều gì, nhưng tôi đã cố gắng gấp đôi. Bây giờ tôi là một người đại diện nho nhỏ, tôi đã làm việc rất chăm chỉ để tạo cơ hội cho cô ấy. Hiện tại tôi nghĩ Tiểu Thỏa đã vui vẻ hơn một chút, cô ấy quên chuyện mấy năm nay cũng tốt. Nhưng tôi cũng rất rối rắm, trái tim tôi không thể che giấu cái gì, cũng không thể tìm một người nào đó chia sẻ cùng tôi. Bây giờ điều tôi làm rốt cuộc có tốt cho cô ấy hay không?”

Tôn Châu lẳng lặng cúi đầu nhìn Vương Bồi Phàm nói chuyện.

Anh là người thừa kế tập đoàn khai thác khoáng sản, cà lơ cà phất nhiều năm, gặp qua vô số phụ nữ, lần đầu tiên gặp Vương Bồi Phàm đã cảm thấy đây là một con heo ngốc đáng yêu. Mấy năm nay phụ nữ bên cạnh đổi hết người này đến người khác, nhưng mỗi lần gặp Vương Bồi Phàm đều cảm thấy vui vẻ hơn so với ở với bạn gái. Hình như cũng là lần đầu tiên, anh thấy con heo nhỏ này không vui.