Đầu dây bên kia chỉ có bốn chữ lạnh lùng*: "Ông đây bị coi thường.”
() Ở bản trung thì chỉ có bốn chữ nhưng dịch nên thành ra năm chữ.
Ngay sau đó chính là tiếng tút tút liên hồi.
Có thể làm cho Phó Úy Tư biếи ŧɦái như vậy ngoại trừ Tưởng Thỏa thì còn có thể là ai?
Tôn Châu cầm di động bất đắc dĩ nghĩ: Cũng không phải là bị coi thường thế này, người ta đã nói không biết anh, anh còn mặt dày mày dạn đi thâm tình.
Tôn đại thiếu gia lắc đầu, vỗ vỗ Vương Bồi Phàm bên cạnh đã uống say khướt: "Tiểu Dạng Nhi*, dám so tửu lượng với tôi sao?”
Vương Bồi Phàm không cam lòng yếu thế: "Tôi không say, tôi chỉ có chút choáng váng thôi, tôi nói cho anh biết tôi còn rất tỉnh táo!”
Tôn Châu quả thực bị Vương Bồi Phàm làm chết cười, vẻ mặt anh cưng chiều nhìn cô, đưa tay vỗ vỗ đầu cô: "À, đừng giảm cân mà, bộ dáng mập mạp đô đô của cô mới đáng yêu.”
Vừa nói đến mập Vương Bồi Phàm liền muốn khóc.
Nhớ lúc trước khi cô còn là một sinh viên múa, với dáng người kia người đuổi theo cô cũng xếp hàng dài rồi.
Nhưng những năm này vì cô không còn nhảy múa, cơ thể cũng được nuông chiều bước trên con đường béo không thể trở lại, trọng lượng sẽ sớm vượt quá 65kg thôi.
Mà chuyện đả kích lớn nhất đối với cô chính là chuyện đầu tiên Tưởng Thỏa tỉnh lại là cười nhạo cô mập mạp!
Nghĩ đến Tưởng Thỏa, Vương Bồi Phàm lén nhìn xung quanh, sau đó kề sát Tôn Châu: "Tôi nói cho anh biết một bí mật nha.”
Tôn Châu cúi đầu, nhếch môi lười biếng dựa vào: "Cô nói xem.”
"Suỵt, tôi nói cho anh biết, anh phải bảo đảm là không nói với ai." Vương Bồi Phàm nói xong còn dùng mười ngón tay mập mạp dựng thẳng lên môi mình.
Nụ cười trên khóe môi Tôn Châu càng rõ: "Tôi cam đoan.”
Vương Bồi Phàm: "Vậy anh thề đi! Nếu anh nói ra, anh sẽ đoạn tử tuyệt tôn.”
Tôn Châu ra vẻ không thèm để ý phối hợp phát ra một lời thề độc.
Vương Bồi Phàm thấy Tôn Châu điên cuồng thề độc như vậy mới nhỏ giọng nói với anh: "Tôi nói với anh nhé, Tưởng Thỏa mất trí nhớ rồi, cô ấy đã quên hết những gì đã xảy ra trong mười năm nay, bây giờ ký ức chỉ dừng lại ở tuổi 17 thôi. ”
Tôn Châu: "??? ”
Có phải vừa rồi anh đã phát ra một lời thề độc ác đúng không?
Lời nói của người say rượu thường có độ tin cậy nhất, điểm này Tôn Châu không nghi ngờ. Dù sao anh thích nhất là tiệc tùng, từng chứng kiến một đống lời nói thật sau khi uống rượu.
Hiện giờ ăn dưa ăn lên người anh em mình, Tôn Châu lập tức lấy điện thoại của mình ra chuẩn bị báo tin. Ngay sau đó Tôn Châu nghĩ đến, vừa rồi hình như anh còn thề độc.
Đoạn! Tử! Tuyệt! Tôn!
Vì thế, Tôn Châu lại lặng lẽ nhét di động lại.
Kích động qua đi Tôn Châu lại cảm thấy độ tin cậy trong lời nói của Vương Bồi Phàm không cao.
Tưởng Thỏa mất trí nhớ sao? Đây là loại tình tiết cẩu huyết chiếu lúc tám giờ hay gì?Lại còn chơi mất trí nhớ?
"Thật hay giả vậy?" Tôn Châu hỏi.
Giọng điệu Vương Bồi Phàm mang theo men rượu: "Tôi lừa anh làm gì? Tôi rảnh đến nhức trứng thế sao?”