Chương 27

"Tưởng Thỏa, có gì cần hỗ trợ không?"

Tưởng Thỏa nghe ra là giọng của Phương Thông.

Nhưng Phương Thông tới tìm cô lúc này làm cho cô có chút ngoài ý muốn.

Bởi vì Phương Thông thấy đêm nay tất cả mọi người đều ăn khuya mà chỉ có Tưởng Thỏa không có ở đây nên có chút lo lắng, hơn nữa hôm nay anh thấy Tưởng Thỏa và Phó Úy Tư ở chung luôn cảm thấy Tưởng Thỏa bài xích Phó Úy Tư. Vì thế trong đầu Phương Thông bắt đầu tưởng tượng một vở kịch ngược tâm cẩu huyết, đại khái cốt truyện chính là Tưởng Thỏa đáng thương bị Phó Úy Tư dây dưa mà bởi vì cô nhỏ yếu mà không cách nào cầu cứu bên ngoài ...Vân Vân.

Phương Thông có chút không đành lòng, con gái như hoa, tuyệt đối không thể chịu được khuất nhục như vậy! Cho nên đầu óc cậu nóng lên định tới tìm Tưởng Thỏa hỏi rõ ràng, không ngờ lại nghe được một màn đối thoại vừa rồi.

Mở cửa, Phương Thông liền nói: "Tưởng Thỏa nếu có gì cần giúp đỡ cứ việc nói, tôi nhất định sẽ làm hết sức mình.”

Cậu ta không quen nhất chính là đàn ông cưỡng bức phụ nữ.

Phương Thông không phải là nghệ sĩ dưới trướng công ty Phó Úy Tư, đương nhiên không cần sợ hại Phó Úy Tư. Thậm chí cùng là đàn ông nhưng khí chất trên người Phó Úy Tư tản ra khiến Phương Thông cảm thấy vô cùng có tính xâm lược.

Tưởng Thỏa lắc đầu, "Không có gì, làm cậu lo lắng rồi. Nhân tiện tôi cũng cảm ơn cậu đã chăm sóc tôi ngày hôm nay.”

So với Phó Úy Tư ngồi trong phòng, dù sao Tưởng Thỏa cũng hợp tác với Phương Thông cả một ngày, cậu ta lại là bạn cùng trang lứa cho nên có chút quen thuộc hơn một chút. Đương nhiên, giọng điệu cũng tốt hơn một chút.

Phương Thông vừa nghe có chút ngượng ngùng, cậu gãi đầu, bộ dáng trẻ con: "Nào có chiếu cố gì, vẫn là cô biết việc, vừa có thể nấu cơm lại có thể chặt củi.”

Nói xong Phương Thông lại nhìn thấy vết thương băng bó trên tay Tưởng Thỏa: "Vết thương của cô tôi có trách nhiệm rất lớn, tôi mới phải nói một tiếng xin lỗi với cô.”

"Đâu có đâu." Tưởng Thỏa phất tay áo, "Không liên quan đến cậu.”

Phương Thông: "Sao lại không phải chuyện của tôi, nếu không phải tôi bảo cô ra ngoài lấy ghế, người kia sẽ không có cơ hội.”

Hai người đứng ở cửa, anh một câu tôi một câu tán gẫu thân thiết, Phó Úy Tư ngồi trong phòng người tản ra hàn ý.

Tưởng Thỏa còn đang nói chuyện với Phương Thông, chỉ cảm thấy bên cạnh mình có một luồng gió lạnh, sau đó nhìn thấy một bóng dáng cao lớn lướt qua vai mình rời đi.

Cô giật mình một chút, theo bản năng muốn mở miệng gọi anh một tiếng, lại phát hiện mình thế nào cũng không kêu được.

---

Phó Úy Tư đi vội vàng thậm chí còn không thông báo cho Tôn Châu. Vẫn là trợ lý của Phó Úy Tư, Triệu Minh gọi điện thoại cho Tôn Châu bảo ngày mai anh bắt xe về.

Tôn Châu hậu tri hậu giác* bị ném lại lộ ra vẻ mặt tôi là ai, đây là đâu, tôi đang làm gì ở đây.

Hậu tri hậu giác: là quá trình từ nhận thức đến hiểu rõ xảy ra khá chậm

Anh vội vàng gọi điện thoại cho Phó Úy Tư: "Tứ gia, hơn nửa đêm anh lại đi đâu vậy?”