Chương 26

Hình như đã lâu lắm rồi anh không thấy bộ dáng hoạt bát linh động của cô.

Tưởng Thỏa sau khi phản ứng lại vội vàng đỡ anh dậy.

Cô lén lút nhìn xuống người anh, lại thấy sắc mặt anh không có gì bất thường, mới hỏi: "Anh không sao chứ?”

Phó Úy Tư lắc đầu, trên khuôn mặt cao quý lười biếng lại một lần nữa muốn sụp đổ.

Một cước kia của Tưởng Thỏa đá rất nặng, đổi lại là người khác anh đã sớm ra tay đòi mạng đối phương. Nhưng bị bạn gái của mình đá anh chỉ có thể cắn răng nuốt vào bụng.

"Đói bụng không? Anh mang bữa khuya cho em”. Phó Úy Tư nói.

Sau khi tinh thần thả lỏng, lúc này Tưởng Thỏa mới ngửi thấy mùi thơm trong căn phòng này, là vị thịt nướng còn có vị ngọt của kem.

Nhưng cô không ngốc, tuy rằng có mỹ thực hấp dẫn, nhưng vẫn phải nói rõ ràng, cô nhìn Phó Úy Tư quần áo chỉnh tề trước mắt: "Sao anh lại có chìa khóa phòng của tôi? Nếu tôi nhớ không lầm, mối quan hệ của chúng ta đã không phải loại quan hệ giữa đàn ông và phụ nữ nữa.”

Không ngờ Phó Úy Tư nghe vậy lại cười khẽ, giống như Tưởng Thỏa nói chuyện cười vậy.

Tưởng Thỏa cũng không có tâm tư đùa giỡn với anh: "Anh cười cái gì vậy? Tôi không đùa với anh, anh đã xông vào nhà dân đấy.”

Tối nay Tưởng Thỏa đã nói rõ ràng với Phó Úy Tư, cô không đồng ý tái hợp.

Có rất nhiều nguyên nhân phức tạp, trong đó cũng bao gồm cả việc cô mất trí nhớ, dù sao cô cũng không có cảm tình đặc biệt đối với người đàn ông già có bộ dạng rất đẹp trai này là được.

Dù sao dựa theo độ tuổi tâm lý hiện tại của cô mà tính, người đàn ông này lớn hơn cô rất nhiều, cô không phải rất thích loại đại thúc.

"Đừng nháo nữa." Phó Úy Tư đi qua ngồi trên sô pha, vẫy tay với Tưởng Thỏa, "Lại đây để anh ôm một lát.”

Tưởng Thỏa không hiểu quan điểm và giá trị tình yêu của mình mấy năm nay như thế nào, nhưng cô biết rõ đối tượng mình hy vọng không phải như vậy.

Phó Úy Tư trước mắt tuy rằng yên lặng ngồi ở chỗ đó, nhưng lại là kiểu từ trên cao nhìn xuống. Cả người anh ta tỏa ra thái độ muốn cô làm gì thì cô phải làm đó, khiến Tưởng Thỏa rất khó chịu.

Tưởng Thỏa có ý đồ giảng đạo lý với Phó Úy Tư: "Ba tháng trước chúng ta đã chia tay rồi, hiện tại tôi không đồng ý tái hợp, cho nên anh như vậy là muốn thế nào?”

Phó Úy Tư lại chắc chắn: "Thỏa Thỏa, em không nên giận dỗi anh.”

Tưởng Thỏa thở dài, thẳng thừng nói: "Được rồi, tôi muốn nói cho anh biết một chuyện, nhưng tôi nói xong anh đừng cảm thấy kinh ngạc quá.”

Cô quyết định nói chuyện mất trí nhớ của mình cho anh biết, dù sao đối với cô mà nói cũng không có gì để giấu diếm.

Phó Úy Tư nghe vậy nhướng mày có chút tò mò, nhưng vẫn cố chấp nói với Tưởng Thỏa: "Lại đây, ngồi trên đùi anh rồi nói.”

Tưởng Thỏa: "???”

Người này nghe không hiểu lời người ta nói à.

"Nếu tôi không ngồi thì sao?" Cô hỏi.

Không đợi Phó Úy Tư lên tiếng, chỉ nghe bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa "đông đông".