Nhưng có đồ ăn ngon đương nhiên là nghĩ đến Tưởng Thỏa trước tiên, Vương Bồi Phàm vừa định xoay người lại bị Tôn Châu giữ chặt cổ tay.
"Cô muốn làm gì?" Tôn Châu hỏi.
Vương Bồi Phàm nói: "Tôi đi gọi Tiểu Thỏa.”
Tôn Châu nhìn vẻ mặt nhìn ngu ngơ của Vương Bồi Phàm: "Có ngốc hay không vậy, người ta cần cô gọi sao? Đừng làm bóng đèn.”
Vương Bồi Phàm hiểu được ý tứ trong lời nói của Tôn Châu, đang do dự đã bị Tôn Châu đẩy ra ngoài, "Còn không mau đi, lát nữa thịt dê nướng sò điệp nướng cà tím đều bị người khác ăn sạch đấy.”
Vương Bồi Phàm hoàn toàn đầu hàng.
Tôn Châu và Vương Bồi Phàm gần như vừa đi, một thân ảnh cao lớn mở cửa phòng Tưởng Thỏa.
Bởi vì sợ bóng tối cho nên lúc Tưởng Thỏa ngủ luôn có thói quen bật một đèn ngủ nhỏ, điểm này đã nhiều năm không đổi.
Ánh đèn màu cam chiếu lên khuôn mặt đang ngủ của Tưởng Thỏa, làm cho cô thoạt nhìn vô cùng ôn nhu.
Trong giấc mơ, có người hôn lên đôi môi Tưởng Thỏa rất nhiều lần.
Rất nhanh, trong mộng Tưởng Thỏa xuất hiện một bóng dáng nam nhân mơ hồ.
Giấc mơ giống như đã từng quen biết nhưng lại làm cho Tưởng Thỏa cảm thấy xa lạ.
Giấc mơ lặp lại hầu như mỗi đêm kể từ khi cô tỉnh lại sau tai nạn. Nhưng giấc mơ thì có vẻ rõ ràng vậy mà thức dậy lại hoàn toàn không thể nhớ.
Người đàn ông hôn môi cô một lần lại một lần, vuốt ve cơ thể làm cho cô tê dại không thể chịu đựng được. Đây là một trải nghiệm rất thoải mái, làm cho người ta chím đắm. Thậm chí cô còn bất giác đưa tay nắm lấy ga trải giường nhẹ nhàng rêи ɾỉ một tiếng.
Bởi vì một tiếng này, Tưởng Thỏa như nghe được tiếng cười khẽ của người đàn ông.
Tưởng Thỏa dần có ý thức, cô chậm rãi mở mắt ra không phân biệt được thực hay mơ.
"Tỉnh rồi?" Khuôn mặt phóng đại của người đàn ông gần trong gang tấc.
Trong lúc nhất Tưởng Thỏa không kịp phản ứng, theo bản năng một cước đạp lên người đàn ông kia.
Phó Úy Tư bị cái đá bất ngờ không kịp đề phòng này làm lăn xuống gầm giường.
Một cước kia trúng mệnh căn, người đàn ông nào cũng chịu không nổi.
Tưởng Thỏa lập tức đứng dậy, cầm lấy gậy bóng chày phòng vệ ở đầu giường, sau đó một cước giẫm lên l*иg ngực Phó Úy Tư: "Mẹ kiếp! Cuồng đồ lớn mật, lại muốn phi lễ bà đây à? Tôi sẽ khiến anh không thể nhìn thấy mặt trời ngày mai!”
Phó Úy Tư bị Tưởng Thỏa vừa đá vừa giẫm, cả người choáng ngợp.
Anh đường đường là đàn ông cao 1m87, quanh năm rèn luyện, cơ bắp đầy người, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên bị đánh đến không biết làm sao.
Nhìn kỹ lại Tưởng Thỏa mới nhận ra người trước mắt là Phó Úy Tư: "Sao lại là anh?”
Phó Úy Tư buồn bực lại vô tội nhìn Tưởng Thỏa, đưa tay vỗ vỗ bàn chân nhỏ bé mà cô giẫm lên l*иg ngực mình.
Cũng là lần đầu tiên anh bị người ta đá mệnh căn, còn bị coi là biếи ŧɦái.
Có thể thấy được bộ dáng đáng yêu giương nanh múa vuốt này của Tưởng Thỏa, trong lòng Phó Úy Tư lại cảm thấy rất ngọt ngào.