"Này này, cái gì mà kim chủ hay không, các cậu chỉ là quan hệ yêu đương bình thường thôi. Anh ấy thích cậu thì tự nhiên sẽ cho cậu một ít vật chất tốt tài nguyên tốt thôi. Cái này sao có thể gọi là kim chủ? Không thì nam chính trong các mối quan hệ trong thiên hạ đều không bình thường. Vương Bồi Phàm nói đầu.
Tưởng Thỏa thản nhiên gật đầu, đột nhiên đè Vương Bồi Phàm lại: "Vậy hôm qua khi tớ hỏi cậu, sao cậu lại không thành thật nói cho tớ biết?”
Vương Bồi Phàm ra vẻ ngây thơ vô tội nói: "Hôm qua cậu có hỏi tớ sao? À, tớ nhớ cậu có hỏi tớ cậu có kim chủ không ý hả? Tớ đã nói là làm gì có chuyện đó, làm sao Phó Úy Tư có thể là kim chủ của cậu đây? Điều này là xúc phạm cảm xúc của cậu đấy.”
Tưởng Thỏa tạm tin, còn chưa kịp suy nghĩ thêm thì Vương Bồi Phàm đã vội tiên phát chế nhân*: "Hơn nữa, cậu lại không hỏi tớ về chuyện bạn trai cũ, tớ đương nhiên sẽ không nhiều lời. Dù sao cậu và Phó Úy Tư đã chia tay, cứ dây dưa với người yêu cũ cũng không có ý nghĩa gì, lộ ra người ta sẽ nghĩ cậu cọ nhiệt anh ta đấy.”
Tiên phát chế nhân: là một kế sách trong “Tam thập lục kế”, nghĩa là “Ra tay trước chế phục người.
"Tớ cần phải cọ nhiệt với anh ta sao?" Tưởng Thỏa cười nhạo một tiếng.
"Đúng đúng đúng, cậu đương nhiên không cần cọ nhiệt anh ta." Vương Bồi Phàm nói xong cẩn thận đẩy Tưởng Thỏa ra, "Ai da, sắc trời không còn sớm nữa tớ cũng phải đi tắm rửa rồi ngủ đây.”
Dứt lời, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai chuồn đi.
Rất nhanh trong phòng chỉ còn lại một mình Tưởng Thỏa.
Đêm ở nông thôn đặc biệt yên tĩnh, dường như có thể làm cho mọi người nghe thấy giọng nói trong trái tim họ.
Tưởng Thỏa lẳng lặng dựa vào tường tiêu hóa chuyện xảy ra tối hôm nay.
Nghĩ đến bộ dáng Phó Úy Tư khi tới gần, trái tim Tưởng Thỏa hình như đập nhanh hơn. Nhưng cuối cùng cô vẫn đẩy anh ta ra, dù sao sau khi mất trí nhớ, cô và ông già này thật sự không quen biết, mặc kệ trước kia hai người bọn họ ở chung như thế nào, hiện tại anh ta đột nhiên tới gần như vậy chỉ làm cho Tưởng Thỏa cảm thấy rất không được tự nhiên.
Bây giờ trí nhớ của Tưởng Thỏa chỉ dừng lại ở tuổi mười bảy, mười bảy tuổi của cô cũng vừa vặn bắt đầu mối tình đầu. Tuy rằng lúc cô mười bảy tuổi không yêu sớm, nhưng cũng từng có đối tượng thầm mến. Thật không giấu diếm, chuyện đầu tiên cô làm sau khi tỉnh lại và bị mất trí nhớ chính là tìm kiếm tình hình gần đây của bạn học Tiểu Trương ở lớp bên cạnh, không ngờ đối phương lớn lên hói đầu lại còn đã kết hôn, hoàn toàn khiến cô vỡ mộng.
Điều khiến Tưởng Thỏa khó có thể chấp nhận chính là rõ ràng bạn học Tiểu Trương mấy ngày trước còn là nam thần da trắng xinh đẹp của cô, sao xoay mông lại trở thành bộ dáng thảm không nỡ nhìn như vậy, trong mười năm qua rốt cuộc cậu ấy đã trải qua chuyện gì?
Rất nhanh Tưởng Thỏa từ chỗ Vương Bồi Phàm biết được Tiểu Trương trở thành lập trình viên.