Chương 22

"Nói đi, rốt cuộc cậu còn chuyện gạt tớ nữa?"

Tưởng Thỏa khóa Vương Bồi Phàm lên vách tường, bạn trai lực mười phần.

Vừa ghi hình xong tiết mục hôm nay, giờ trong phòng chỉ còn Tưởng Thỏa và Vương Bồi Phàm. Lúc đầu còn tốt, Vương Bồi Phàm và Tưởng Thỏa thảo luận về lịch trình làm việc ngày mai, giúp cô tẩy trang rửa mặt đơn giản một phen, mãi cho đến khi Tưởng Thỏa đứng dậy.

Tưởng Thỏa mặc đồ ngủ từng bước chậm rãi đi tới, rõ ràng trên tay có vết thương lại khiến Vương Bồi Phàm lui không thể lui.

Vương Bồi Phàm chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cười gượng: "Đâu? Tớ có giấu gì cậu đâu?”

Tưởng Thỏa nhếch môi cười, đưa tay vén tóc của Vương Bồi Phàm rải rác trên gương mặt mũm mĩm," Tiểu yêu tinh nhà cậu đừng để tớ nói lần thứ hai.”

Vương Bồi Phàm ho nhẹ một tiếng, không khỏi cảm thấy buồn cười.

Năm mười sáu mười bảy tuổi các cô rất thích đọc tiểu thuyết ngôn tình, một trong hai câu mà tổng tài bá đạo hay nói nhất chính là: Em đồ tiểu yêu tinh này.

Lúc đó Tưởng Thỏa luôn thích khóa người ta lên tường rồi dùng loại lời này để "tu luyện" diễn xuất của mình.

"Được rồi, đừng náo loạn nữa." Vương Bồi Phàm nhẹ nhàng đẩy Tưởng Thỏa một cái.

Tưởng Thỏa thuận thế tựa vào vách tường bên kia, giọng điệu có chút trầm thấp: "Lão Vương, cậu nói cho tớ biết, Phó Úy Tư có quan hệ gì với tớ.”

Nếu là tone giọng đánh nhau ầm ĩ thì Vương Bồi Phàm cảm thấy khá dễ nói. Nhưng Tưởng Thỏa nghiêm túc như vậy khiến Vương Bồi Phàm cảm thấy đại sự không ổn.

Cho dù là Tưởng Thỏa trước khi mất trí nhớ hay sau khi mất trí nhớ, chỉ cần cô nghiêm túc, khí thế sẽ mạnh lên ngay.

Tưởng Thỏa nghiêng đầu nhìn Vương Bồi Phàm, mái tóc dài uốn lượn sau tai nghiêng xuống, phong tình vạn chủng. Ngũ quan của cô vốn không cần bàn đến, trong giới giải trí này cũng đẹp đến hung hăng.

"Nói mau, tớ có rất nhiều thời gian nghe cậu chậm rãi nói." Tưởng Thỏa lạnh lùng ra tối hậu thư.

Vương Bồi Phàm theo bản năng liếʍ môi dưới, mắt to đảo sau đó nói: "Haizz, chỉ có quan hệ yêu đương bình thường thôi. Hơn nữa hai người đã chia tay được ba tháng rồi, cậu không hỏi thì tớ cũng không nhớ ra đấy.”

Tưởng Thỏa lẳng lặng nhìn Vương Bồi Phàm nói bậy.

Vương Bồi Phàm nói: "Năm đó bọn mình cùng nhau tham gia kỳ thi nghệ thuật, sau khi thi xong, Tinh Thấm liền ký hợp đồng với cậu, mà công ty ấy cũng chính là một trong những công ty Phó Úy Tư quản lý. Có vẻ anh ấy cảm thấy cậu có thiên phú nên đã tập trung bồi dưỡng. Cậu và Tinh Thấm ký hợp đồng mười năm mà, khó tránh khỏi việc tiếp xúc với anh ấy. Sau đó thường xuyên qua lại, năm năm trước hai người đã yêu nhau. Tình yêu thì cậu cũng biết mà, ở bên nhau trong một thời gian dài sẽ mất đi sự tươi mới. Vì vậy, ba tháng trước cậu đã chia tay một cách hòa bình, hôm nay là lần đầu tiên hội ngộ sau khi chia tay.”

Trong đầu Tưởng Thỏa nhớ tới bài viết đêm qua mình đọc được: "Cho nên giống như cư dân mạng tiết lộ, anh ta là kim chủ của tớ sao?”