Tưởng Thỏa lắc đầu, "Không có gì.”
Cô chỉ muốn hỏi anh ta là ai, nhưng bây giờ cô đã biết câu trả lời.
Hơn nữa không biết có phải là tác dụng tâm lý hay không, Tưởng Thỏa luôn cảm thấy hình như cô đối với người đàn ông trước mắt này có loại cảm giác quen thuộc khó hiểu. Nói không ra là loại cảm giác gì, nhưng cô cảm thấy người này cho dù như thế nào cũng sẽ không làm tổn thương cô.
Phó Úy Tư dừng một chút, nói với Tưởng Thỏa: "Cô gái kia anh sẽ xử lý, em không cần quan tâm.”
Trên thế giới này có một số việc báo cảnh sát cũng không giải quyết được vấn đề, nguyên tắc của Phó Úy Tư chính là ăn miếng trả miếng. Mà tiểu công chúa của anh không cần dính máu tanh, chỉ cần ở trong tòa thành ấm áp của anh là tốt rồi.
Nói đến cô bé kia, Tưởng Thỏa còn một bụng muốn nói, không nhịn được càu nhàu: "Cô ta chính là cố ý anh biết không. Cô ta cầm một ly nước sôi muốn hắt lên khuôn mặt tuyệt thế này của tôi, cũng may tôi tránh nhanh. Nhưng tránh nhanh đến đâu tay tôi cũng bị thương, bác sĩ còn nói sẽ để lại sẹo đấy! Ông trời ơi.”
Càng nghĩ Tưởng Thỏa càng tức giận, vừa rồi ý tứ của đạo diễn là cô lấy chuyện bé xé ra to?
Cô bị bỏng như vậy chẳng lẽ người khác cũng không nhìn thấy sao?
"Sẽ không để lại sẹo." Phó Úy Tư chắc chắn nói, "Anh sẽ tìm bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ tốt nhất, nhất định sẽ không để lại sẹo cho em.”
Tưởng Thỏa cơ hồ đều bị giọng điệu ôn nhu của người này mê hoặc.
Phó Úy Tư tiếp tục dỗ dành nói: "Ngoan, để anh nhìn tay.”
Tưởng Thỏa không thể không cảm thán đạo hạnh của người đàn ông già này cao thâm, rõ ràng sau khi mất trí nhớ cô đối với anh không quen thuộc lắm, nhưng cũng ngốc nghếch giao tay cho đối phương.
Nhưng Tưởng Thỏa tự nhủ, sai lầm này cô chỉ cho phép phạm một lần.
Trước mắt tay phải Tưởng Thỏa bị bọc thành móng heo, chỗ vết thương nhìn không ra cái gì.
Nhưng bởi vì bàn tay này được băng bó nên trong khoảng thời gian tiếp theo, cô sẽ có rất nhiều bất tiện.
"Còn đau không?" Phó Úy Tư ngẩng đầu vẻ mặt đau lòng hỏi.
Tưởng Thỏa hôm nay làm cho anh cảm thấy xa lạ, rồi lại làm cho anh cảm thấy quen thuộc. Như trở về là cô năm mười bảy tuổi vậy, không kiêng nể gì, trời không sợ đất không sợ.
Phó Úy Tư thậm chí có chút cô đơn nghĩ, là bởi vì chia tay với anh sao?
Nhiều năm rồi cô vẫn không chào đón anh như vậy?
Nhìn từ góc độ của Tưởng Thỏa, là đường cong cằm hoàn mỹ cứng rắn của Phó Úy Tư cùng với yết hầu khiến người ta phun máu mũi.
Người đàn ông này toàn thân tản ra hơi thở nam tính vô cùng hấp dẫn người khác.
"Tạm được." Cô né tránh đôi mắt của anh, rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh.
Hai má Tưởng Thỏa có chút nóng.
Trời ơi, cô vừa rồi là mê hoa si đúng không?