Chương 19

Nhìn từ góc độ của Tưởng Thỏa, bởi vì ánh đèn nên khuôn mặt của người đàn ông được chạm khắc hết sức lập thể.

Trong giới giải trí, nhan sắc này đủ sừng sững đứng trên đỉnh kim tự tháp, Tưởng Thỏa thầm nghĩ tiếc nuối trí nhớ mười năm của mình đã bỏ lỡ nhan sắc như vậy, không ngờ người đàn ông lại đi tới đứng trước mặt cô.

Khi người đàn ông chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt cô, bác sĩ bên cạnh cũng khom lưng cung kính nói với anh: "Vết thương của Tưởng tiểu thư không tính là nghiêm trọng, đã được xử lý thỏa đáng.”

Tưởng Thỏa không rõ vì sao nhìn cảnh tượng trước mắt này, trong nháy mắt móng heo của người đàn ông kia vươn tới, cô theo bản năng vỗ anh ra: "Này! Anh đang làm gì vậy?”

Một cái tát không nhẹ không nặng này của Tưởng Thỏa khiến Phó Úy Tư ngẩn ra, còn Tôn Châu bên cạnh thì bày ra biểu tình ăn dưa xem kịch.

Tôn Châu thật sự không rõ Phó đại thiếu gia đang làm trò gì, người nói chia tay là anh, người vụиɠ ŧяộʍ theo dõi cũng là anh, hiện tại lại trơ mặt chủ động chạy tới dây dưa quan tâm.

Nhưng Tưởng Thỏa sinh động như vậy lại làm cho Tôn Châu có chút ngoài ý muốn.

Trong ấn tượng của Tôn Châu, Tưởng Thỏa vẫn luôn là một mỹ nhân băng sơn, cô không thích cười, trên mặt cũng rất ít biểu tình dư thừa. Hiếm khi Phó Úy Tư dẫn Tưởng Thỏa đi chơi, đều chỉ thay đổi cách chọc cô vui vẻ, mặc kệ trường hợp nào là người nào, chỉ cần Tưởng Thỏa chịu cười một tiếng, gã kia cái gì cũng nguyện ý làm. Có chút phong hỏa hí chư hầu*.

Phong hỏa hí chư hầu: Truyền thuyết kể rằng, Bao Tự là một mỹ nhân cực kỳ xinh đẹp và quyến rũ, Chu vương mê say nàng nhưng chưa bao giờ thấy nàng cười, lệnh ai làm cho nàng cười sẽ thưởng nghìn lạng vàng. Để thấy nụ cười của Bao Tự, Chu U vương nghe theo một nịnh thần, đốt lửa trên đài để lừa triệu chư hầu chạy đến. Trò đùa này đã gây ra họa mất Cảo Kinh khi quân Khuyển Nhung thực sự chiếm đánh. Nhà chu bắt đầu suy yếu từ đây. Điển tích nổi tiếng này gọi là Phóng hỏa hí chư hầu.

Người trong phòng lúc này cũng thức thời từng người một đi ra ngoài, không quấy rầy thêm nữa.

Trước khi rời đi, Phương Thông lại quay đầu nhìn bóng lưng Phó Úy Tư, cảm giác đối với Tưởng Thỏa trong nháy mắt phức tạp.

Tưởng Thỏa nhìn tình cảnh trước mắt lại nhìn người đàn ông ngồi xổm trước mặt mình, sau đó nghi hoặc nhìn Vương Bồi Phàm.

Trong ánh mắt cô đều mang theo nghi vấn: [Tình huống này là sao???]

Giác quan thứ sáu của Tưởng Thỏa nói với bản thân, người đàn ông trước mặt này biết cô.

Nhưng không ai nói với cô người đàn ông này là ai, có liên quan gì đến cô .

Ngay khi Tưởng Thỏa chuẩn bị dùng ánh mắt ý bảo Vương Bồi Phàm lần nữa, một màn khiến cô tuyệt đối không ngờ đã xảy ra! Vương Bồi Phàm cái tên rắm này lại kẹp đuôi chuồn đi, cô dám chuồn đi!

Tôn Châu cũng kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt mà đi trước một bước, đặt áo khoác của Phó lão đại ở một bên, khoác lên vai Vương Bồi Phàm: "Này, chờ tôi với.”