Chương 18

Lúc này dưới sự chất vấn lớn tiếng của Vương Bồi Phàm, cô bé càng có vẻ đáng thương, hít mũi nói: "Chị Vương, đều là lỗi của em, chị đánh mắng em cũng được, em nhận hết, em cũng không dám xin các chị tha thứ..."

Vương Bồi Phàm vừa nghe thì càng tức giận: "Tôi mắng cô sao? Sao cô lại ủy khuất?”

Cô bé kia lập tức dùng sức lau nước mắt trên mặt mình, nhưng bả vai lại càng run rẩy.

Người ở trong phòng không ai dám mở miệng nói chuyện.

Có người thậm chí còn đồng tình với cô bé này, chọc tới ai cũng không tốt.

Vương Bồi Phàm tính tình thẳng thắn, cô biết chuyện đã xảy ra cũng không thay đổi được gì, nhưng trên miệng khó tránh khỏi muốn cằn nhằn vài câu.

Vốn nói vài câu là tốt rồi, không nghĩ tới cô bé này còn giả bộ đáng thương trước mặt cô. Lăn lộn trong giới giải trí cũng gần mười năm, loại người này cô liếc mắt một cái đã nhìn ra.

Vương Bồi Phàm đang muốn mở miệng, chỉ nghe Tưởng Thỏa ở một bên thản nhiên nói: "Được rồi, đừng la hét nữa.”

Có vài người trời sinh đã có khí chất, giống như Tưởng Thỏa vậy.

Khi mọi người cho rằng Tưởng Thỏa tấm lòng Bồ Tát chuẩn bị buông tha tên xui xẻo kia lại chỉ thấy Tưởng Thỏa ngẩng đầu lạnh lùng nhìn cô bé kia, nói: "Cô bước ra đây.”

Cô bé rất nghe lời, hít mũi đi tới trước mặt Tưởng Thỏa, run rẩy nói: "Xin lỗi chị Tưởng Thỏa, em không cố ý.”

Tưởng Thỏa nhìn cô bé, cười hỏi: "Là cố ý, đúng không?”

Cô bé kia nghe vậy ngẩng đầu vẻ mặt vô tội nhìn chằm chằm Tưởng Thỏa.

Tưởng Thỏa cũng không nói lời vô ích mà thẳng thắn nói: "Tôi không biết lúc đó camera có thể ghi lại hành động vừa rồi của cô hay không, nhưng cô cũng không phải là không cẩn thận ngã xuống.”

Cô bé kia vội vàng lắc đầu, "Chị Tưởng Thỏa, em thật sự không phải cố ý. Em biết chị đang tức giận, giờ chị muốn trách phạt em thế nào cũng được.”

Tưởng Thỏa cười nhạo một tiếng, "Vận dụng tư hình thì miễn đi.”

Nói xong nghiêng đầu nhìn Vương Bồi Phàm nói: "Trực tiếp báo cảnh sát đi.”

Mọi người ở đây anh nhìn tôi tôi nhìn anh, không rõ tình huống gì?

Việc này có cần phải báo cảnh sát không? Chuyện bé xé ra to quá rồi.

Đạo diễn bên cạnh vẫn không nói một lời cũng tới làm hòa giải: "Chị Tưởng Thỏa, báo cảnh sát thì thôi đi, cô bé cũng không phải cố ý.”

Nói xong đẩy cô bé đến trước mặt Tưởng Thỏa, "Mau xin lỗi chị Tưởng Thỏa đi.”

Tưởng Thỏa đang muốn mở miệng nói chuyện thì cửa chính lại bị đẩy ra.

Một người đàn ông cao lớn đi vào, cùng lúc đó đạo diễn lập tức nghênh đón.

Người đàn ông vai rộng, eo thon, chân dài, quan trọng nhất là khí thế bức người làm cả phòng người chỉ là làm nền.

Trên thực tế từ khi cửa chính bị anh ta đẩy ra, người trong phòng cũng đều im lặng.

Trước mắt toàn bộ phòng không tiếng động, mọi người chỉ nghe đạo diễn liếʍ chân chó với người khác: "Phó tiên sinh, vấn đề không lớn, ngài không cần lo lắng.”