Chương 17

Đại khái là bởi vì vô cùng tức giận, Phó Úy Tư cũng không kịp mặc áo khoác, trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh đã vội vàng rời đi.

Ban đêm nói thế nào cũng vẫn lạnh, Tôn Châu vội vàng cầm áo khoác của đại thiếu gia xuống xe.

Địa điểm ghi hình của chương trình rất đẹp, bởi vì không có ô nhiễm ánh sáng nên những ngôi sao đêm trông đặc biệt tráng lệ.

Cho dù Tôn Châu ghét bỏ cái nơi "nông thôn hẻo lánh" này, cũng không thể không cảm thán tạo hóa thần kỳ, anh không mang kính thiên văn tới đây thật đúng là đáng tiếc.

Chỉ là không đợi Tôn Châu tiếp tục cảm khái đã nhìn thấy một màn làm cho da đầu người ta tê dại: một cái móng heo lớn nằm trên cánh tay của Tưởng tiên nữ.

Tôn Châu nghĩ thầm xong đời rồi.

Quả nhiên, Phó Úy Tư đứng ở cửa trầm xuống như có thể phun ra băng. Chậc chậc.

Đối với lần ngoài ý muốn này, Phương Thông cho rằng trên người mình có trách nhiệm không thể trốn tránh, nếu không phải anh bảo Tưởng Thỏa hỗ trợ lấy ghế bên ngoài, cũng sẽ không phát sinh loại chuyện ngoài ý muốn này.

Trong lòng Phương Thông áy náy, vì thế toàn bộ quá trình đều kiên nhẫn lại cẩn thận giúp bác sĩ xử lý vết bỏng trên tay Tưởng Thỏa.

May mắn thay, quần áo trên người Tưởng Thỏa cũng coi như dày, vết bỏng trên cánh tay không quá nghiêm trọng, nhưng vết bỏng trên mu bàn tay cô lại khiến người ta lo lắng.

Mặc dù cắn môi vẻ mặt thống khổ, nhưng gương mặt Tưởng Thỏa vẫn đẹp đến mức khiến người ta đau lòng.

Phương Thông không khỏi nhẹ giọng an ủi cô: "Đau thì cứ khóc, như vậy sẽ thoải mái hơn một chút.”

Tưởng Thỏa lắc đầu không nói gì.

Đúng là cmn đau thật nhưng khóc thì không cần thiết.

Vương Bồi Phàm nhìn nhân viên y tế xử lý vết thương cho Tưởng Thỏa, toàn bộ trái tim đều hóp chặt, hỏi: "Vết thương này có để lại sẹo không?”

Bác sĩ nghe vậy ngẩng đầu nhìn Tưởng Thỏa xa lạ lại quen thuộc trước mắt, thản nhiên nói: "Có hiện tượng bong tróc, để lại sẹo là khó tránh khỏi.”

Mọi người ở đây vừa nghe đều hít sâu một hơi.

Mọi người đều biết vết sẹo có ý nghĩa gì đối với các ngôi sao nữ.

Tưởng Thỏa vừa nghe sắc mặt cũng không tốt.

Vốn còn không muốn khóc, trong nháy mắt nghe được sẽ để lại sẹo, cô thật sự muốn khóc.

Ánh mắt Vương Bồi Phàm nhìn quanh cuối cùng cũng thấy được tên đầu sỏ đứng ở góc kia, đi qua xách người tới chất vấn: "Cô nhìn xem, do cô bất cẩn mà tạo thành thương tổn lớn cho người khác như vậy lại còn không biết xấu hổ trốn ở góc khóc lóc cái gì?”

Cô bé có mái tóc ngắn gầy gò, trông giống như một sinh viên đại học.

Đối mặt với tình hình trước mắt này, cô bé vẻ mặt vô tội, chỉ liên tiếp nói xin lỗi không dưới một trăm lần. Nhưng từ đầu đến cuối Tưởng Thỏa không liếc mắt nhìn cô bé này một cái, tựa hồ cũng chứng mình một mặt không gần gũi nhân tình của cô trong lời đồn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, loại tình huống này dù là ai cũng sẽ không có sắc mặt tốt.