Chương 16

Những loại chuyện bát quái này bị đồn rất xa.

Mấy nhân viên công tác tụ tập một chỗ nhỏ giọng nghị luận: "Tôi thấy Tưởng Thỏa là một cô gái rất bình thường, đâu ra tin đồn vừa có vệ sĩ vừa có trợ lý, hôm nay bên cạnh cô ấy cũng chỉ có một người đại diện, trợ lý còn không có.”

"Vậy anh thật sự không biết rồi, năm trước tôi tận mắt nhìn thấy khi Tưởng Thỏa ra ngoài bên người có ít nhất 2 vệ sĩ đi theo đấy."

"Có khoa trương đến vậy sao?"

"Một chút cũng không khoa trương có được hay không, hơn nữa anh thật sự cho rằng cô ấy đơn thuần sao, nào có người cả đời đều là tài nguyên tốt, không phải sau lưng có quý nhân thì là cái gì."

"Tôi nghe nói Tưởng Thỏa lớn lên ở nông thôn, còn là sinh viên đại học, sau khi tốt nghiệp lại thi nghiên cứu sinh, kỳ thật cũng rất cố gắng mà."

"Tôi còn nghe nói, trước kia Tưởng Thỏa ở trường còn là tiểu thái muội*. Nhưng những dấu vết ấy đều đã bị xóa đi, bây giờ anh không thể tìm thấy bất kì thứ gì trên internet đâu.”

“Tiểu thái muội”: là một từ của Đài Loan, vốn dùng để chỉ những vũ nữ thoát y, sau này, chỉ những cô gái sinh lông (lưu manh, vô lại) hoặc là những người khác cô gái chơi chung với lưu manh vô lại.

Ăn dưa làm cho mọi người phấn khích, đâu ai thật sự quan tâm đến vết bỏng của bạn có nghiêm trọng hay không.

Bác sĩ xử lý vết thương cho Tưởng Thỏa còn có thời gian lén hút một điếu thuốc.

Nhưng lòng người lúc này căn bản không có thời gian để ý tới những tin đồn này.

Thậm chí, nổi trận lôi đình.

"Đám người này có làm được việc không vậy?" Phó Úy Tư trước nay chưa từng thể hiện hỉ nộ mà giờ lại tràn đầy tức giận.

Tôn Châu ngồi trên xe bảo mẫu cùng bày ra vẻ mặt ngoan ngoãn cam chịu, anh cũng chỉ là nhàn rỗi đến nhàm chán cùng đại thiếu gia ra ngoài dạo chơi, dẫn anh đến nơi thâm sơn cùng cốc thì cũng thôi đi lại còn phải đối mặt với nguy cơ bị giận chó đánh mèo.

Vốn cả ngày hôm nay xuống đây cũng coi như tốt, mãi cho đến hai phút trước Triệu Minh tới nói Tưởng Thỏa bị bỏng.

Tôn Châu vừa nghe, nghĩ thầm tổ tiết mục này xong đời rồi.

Hai năm trước Tôn Châu tận mắt nhìn thấy Tưởng Thỏa không cẩn thận làm bị thương tay trong hoa viên biệt thự, gã Phó Úy Tư này có thể sa thải một đám người không nói còn cấm Tưởng Thỏa đến hoa viên. Tưởng Thỏa là bảo bối của anh, đây là chuyện trong giới đều biết, nhưng có đôi khi thật sự đến mức cố chấp.

Phàm là chuyện về Tưởng Thỏa, bất kể tốt hay xấu, Tôn Châu thấy bản thân vẫn nên trốn xa một chút.

Để giảm thiểu cảm giác tồn tại, Tôn Châu kéo khóa áo khoác lên, cả người rụt vào trong áo.

Triệu Minh bên cạnh khom lưng cúi đầu nói bên tai Phó đại thiếu gia: "Nhân viên y tế đã đi xử lý vết thương cho Tưởng tiểu thư, chính là bác sĩ riêng của ngài.”

Sắc mặt Phó Úy Tư cũng không vì những lời này mà có chút xoay chuyển, anh trực tiếp đẩy cửa xe, bước chân dài xuống xe.