Chương 14

Bởi vì hiếm khi mới mời được ảnh hậu Tưởng Thỏa, tổ tiết mục cũng đặc biệt sắp xếp vị trí của Tưởng Thỏa ở trung tâm. Thậm chí khi tổ tiết mục và người đại diện Vương Bồi Phàm thỏa thuận với nhà đài cũng đều dựa theo yêu cầu của phía Tưởng Thỏa, tận lực thỏa mãn.

Điều khiến người ta bất ngờ chính là, lần này Tưởng Thỏa và mọi người chủ trì phối hợp rất tốt, đối phương tung thì cô cũng hứng rất nhanh để tạo tiếng cười. Điều này quả thực khiến tổ chương trình kinh hỉ, bởi vì trước kia Tưởng Thỏa trong ấn tượng của người khác đều là bộ dáng không màng khói lửa nhân gian, ngay cả nụ cười cũng rất keo kiệt.

Phương Thông, một tiểu sinh chơi cùng, ngay từ đầu còn rất sợ mình và Tưởng Thỏa phối hợp không thể tạo ra tia lửa*, nhưng không ngờ Tưởng Thỏa còn sảng khoái hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cậu. Cho dù là làm nhiệm vụ gì, Tưởng Thỏa cũng không biểu hiện ra một chút bài xích, hơn nữa cô còn vô cùng chuyên nghiệp, thậm chí... Còn rất mạnh mẽ.

* ý nói tạo chem giữa các cặp đôi.

Điều này hoàn toàn khác với Tưởng Thỏa "thích chơi bài lớn"* trong ấn tượng của Phương Thông.

* ý chỉ kiêu ngạo, hống hách.

Đầu năm nay, Phương Thông nổi tiếng nhờ một bộ phim thần tượng trên mạng, bởi vì có nhan sắc, diễn xuất và vóc dáng nên lập tức kéo thêm vô số fan hâm mộ.

Mặc dù tuổi của Phương Thông và Tưởng Thỏa tương đương nhau, nhưng trong giới giải trí, vị trí của Phương Thông lại kém xa hào quang quốc tế của Tưởng Thỏa. Thế cho nên ngay từ đầu Phương Thông nhìn thấy khí chất của Tưởng Thỏa còn có chút câu nệ.

Chương trình này là để trải nghiệm cuộc sống ở nông thôn và làm nhiệm vụ trong hai ngày. Theo quy trình của chương trình, một số nhiệm vụ phải kết hợp với người dân địa phương.

Tổ tiết mục chia đội hình thành sáu nhóm, đều là nam nữ phối hợp làm việc không mệt mỏi. Mỗi đội đều có nhiệm vụ tương ứng, mục đích cuối cùng là thu thập năng lượng, giá trị năng lượng cao nhất chính là bên chiến thắng. Sau khi giành chiến thắng tổ chương trình sẽ trao một khoản tiền thưởng, cũng sẽ được quyên góp cho dân làng dưới danh nghĩa của nhóm chiến thắng.

Phương Thông và Tưởng Thỏa nhận được nhiệm vụ là làm một bữa cơm cho dân làng, nếu được khen ngợi thì bọn họ có thể thu thập được năng lượng tương ứng.

Nhưng bước đầu tiên đã khiến Phương Thông đường đường là nam nhi thân bảy thước khó xử: Cái bếp này phải nhóm thế nào đây?

Từ nhỏ cậu đã sống ở thành thị, chưa từng tiếp xúc với cái này, không phải nói nó không tốt, mà thật sự không biết đường nào.

Phương Thông đang muốn tìm sự trợ giúp của tổ tiết mục, nào ngờ Tưởng Thỏa ở bên cạnh cầm một hộp diêm vỗ vỗ vai cậu, giọng điệu thản nhiên nói: "Để tôi.”

Vì thế Phương Thông trơ mắt nhìn Tưởng Thỏa dùng diêm vẽ ra một độ cong tinh xảo, ngay sau đó cô lưu loát cầm một thanh củi khô châm lửa đốt.

Lúc đó hoàng hôn buông xuống, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ thủy tinh chạm đến mặt Tưởng Thỏa, làm cho cô giống như một bức tranh.