Chương 10

Vương Bồi Phàm ở một bên tuy cũng cười theo, nhưng lại nhẹ nhàng lấy tay chọc một cái ý bảo Tưởng Thỏa rời đi. Đừng tưởng rằng cô không biết, con sâu này chính là Tưởng Thỏa đặt lên.

Vương Bồi Phàm nhớ tới những năm khi còn đang đi học, Tưởng Thỏa luôn thích nuôi tằm bảo bối trong hộp bút chì của mình, còn không ít lần trêu chọc cô. Trong công viên rừng rậm với thảm thực vật phong phú này, tùy tiện tìm trên cây lớn lấy một con sâu không phải là việc khó.

Trước khi rời đi, Tưởng Thỏa tốt bụng giúp tiểu sư thái lấy con sâu trên vai cậu ta xuống, thuận tiện vỗ nhẹ vai an ủi: “Đừng sợ, con sâu này không cắn người.”

Tiểu sư thái thở phào nhẹ nhõm, cả người lập tức xụi lơ.

Tưởng Thỏa thuận thế đỡ lấy, lại dùng giọng điệu vừa rồi của tiểu sư thái trêu chọc lại trào phúng nói: "Sao lại không cẩn thận vậy?”

Sau đó mãi cho đến khi Tưởng Thỏa và Vương Bồi Phàm cùng nhau rời đi một hồi lâu, tiểu sư thái vẫn chưa hoàn hồn.

Cậu ta có quên hỏi điều gì không?

Tình huống gì vậy, cậu vừa rồi bị bẻ thẳng lại sao?

Không đời nào! Hoàn toàn không thể.

Sự xuất hiện tối nay của Tưởng Thỏa cũng không gây quá nhiều chấn động, mãi cho đến khi cô khiêm tốn rời khỏi hậu trường cũng không có quá nhiều phóng viên theo dõi.

Nhưng lúc sắp lên xe, mấy paparazzi đột nhiên chen chúc xông lên.

Đám paparazzi này vẫn làm cho Vương Bồi Phàm cảm thấy nhức đầu, giống như ruồi nhặng âm hồn bất tán.

Vì thảm đỏ lần này Vương Bồi Phàm đã đặc biệt dặn dò ban tổ chức những thứ không nên hỏi. Nhưng làm thế nào cũng không thể tránh khỏi đám paparazzi gây phiền nhiễu này.

Vương Bồi Phàm còn chưa kịp nhắc nhở Tưởng Thỏa đừng nói chuyện, đám người kia đã cắt ngang. Giương đao chĩa súng vào cô và hỏi: "Cô thật sự chia tay với Phó tiên sinh rồi sao?"

Tưởng Thỏa vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, theo bản năng hỏi lại: "Xin hỏi Phó tiên sinh là ai vậy?”

Bạn bè truyền thông ở đây, bạn nhìn tôi, tôi nhìn bạn, nửa ngày cũng không ai dám phản bác nửa câu.

Sau hậu trường.

Phó Úy Tư mặc trang phục giản dị, hai chân chồng lên nhau đặt phía trước chỗ ngồi, miệng ngậm điếu thuốc vẻ mặt lạnh lùng cùng xa cách. Một giây trước nhàm chán, một giây sau khi nhìn thấy Tưởng Thỏa trong đoạn video livestream, anh hơi lay động.

Sau khi Tôn Châu nghe được câu "Phó tiên sinh là ai" kia thì tức cười đến mức không thở nổi, không khỏi trêu chọc nói: "Cậu nhìn xem, tiểu tình nhân cậu nuôi gần mười năm lại trở mặt không nhận người kìa.”

"Đã chia tay rồi." Phó Úy Tư chậm rãi dập tắt điếu thuốc.

Tôn Châu trợn trắng mắt, "Chia tay rồi sao? Có bản lĩnh thì cậu đổi hình nền điện thoại đi?”