Tháng ba, xuân về, vạn vật bừng sức sống. Trong khuôn viên biệt thự, cây cối thi nhau đâm chồi nảy lộc. Dễ nhận thấy nhất là hai hàng anh đào ven lối đi; chỉ cần một cơn gió xuân khẽ thoảng qua, những cánh hoa hồng phấn đã rơi lả tả, phủ một lớp mỏng trên mặt đất.
Tưởng Thỏa chợt nhớ đến lần đầu đặt chân tới đây, cô đã bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của hàng anh đào. Những cành cây đan xen, hoa lá hòa quyện, khó lòng phân biệt đâu là cánh, đâu là lá, nhưng tất cả lại tạo nên một bức tranh lộng lẫy và hữu tình.
Ở Nam Châu, mưa xuân thường rả rích kéo dài, có khi suốt cả tháng. Lúc này, tiếng mưa lộp bộp gõ trên mái ngói, như khẽ quấy nhiễu giấc mộng của người trong nhà.
Tưởng Thỏa mơ màng mở mắt, còn chưa kịp định thần thì một luồng hơi thở nóng bỏng đã ập tới. Đó là mùi hương mạnh mẽ, đầy nam tính, bá đạo và ngang tàng, không cho cô chút cơ hội phản kháng.
Khuôn mặt cô vùi nơi bờ vai rắn chắc của đối phương, cảm nhận rõ cơ bắp săn gọn dưới lớp da, khung xương rộng và mạnh mẽ. Cô thậm chí còn lờ mờ đoán được điều sẽ xảy ra tiếp theo.
Quả nhiên, người đàn ông nắm tay cô đặt lên cổ mình, rồi ngay sau đó, những nụ hôn dồn dập phủ xuống, như muốn nuốt trọn cô vào trong.
Tưởng Thỏa theo bản năng muốn đẩy anh ra, nhưng chẳng hiểu sao cơ thể lại mềm nhũn, không còn chút sức lực. Bên tai bỗng truyền đến hơi thở nóng rực, khiến toàn thân cô run lẩy bẩy.
Giọng nói khàn khàn, đầy mê hoặc vang lên bên tai: “Thỏa Thỏa, em nói em yêu anh được không?”
Cô muốn hỏi anh là ai, nhưng khi hé miệng lại chẳng phát ra được âm thanh nào. Từ đầu đến cuối, cô đều không thể nhìn rõ khuôn mặt anh.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, lúc tỉnh lại, đầu Tưởng Thỏa vẫn còn đau nhức. Vô thức cầm điện thoại xem giờ, cô bàng hoàng nhận ra một sự thật phi lý nhưng không thể phủ nhận: cô đã mất trí nhớ.
Tỉnh lại được hai ngày, nhưng Tưởng Thỏa vẫn không dám tin chuyện này thật sự xảy ra với mình. Tai nạn xe hơi mấy hôm trước khiến cô hôn mê liền ba ngày ba đêm, và khi mở mắt, toàn bộ ký ức mười năm trời đã biến mất. Trong trí nhớ hiện tại, cô vẫn chỉ là nữ sinh còn đúng một trăm ngày nữa sẽ bước vào kỳ thi đại học.
Đáng ra không phải thi đại học là niềm hạnh phúc lớn nhất đời học sinh, vậy mà đánh mất cả mười năm ký ức, khiến trong lòng Tưởng Thỏa chỉ muốn khóc thét.
Trời ạ, đây là tình tiết “máu chó” gì thế, sao lại rơi đúng vào cô cơ chứ!