Chương 8

Hiện tại sự thật là lang nàng nuôi vô cớ đuổi gϊếŧ khách nhân, còn suýt nữa hại chết người ta.

Nếu thỏ con không tình cờ rơi vào hồ tắm của nàng, chỉ sợ không chết cũng phải lột một lớp da. Đến lúc đó, nàng với tư cách là chủ nhân, chắc chắn cũng sẽ không dễ chịu gì.

Tin tức tố Alpha đỉnh cấp trong không khí đột nhiên bùng nổ, cảm giác áp bức càn quét tới. Tuyết Anh không cảm nhận được tin tức tố, nhưng lại thấy một trận choáng váng, bản năng sinh tồn nổi hồi chuông cảnh báo. Trong cơn rợn tóc gáy, nàng thoáng nhìn thấy hai con lang kia, lại thấy đôi cự lang hung thần ác sát bị chấn động lùi về sau một bước, sau đó lại kẹp chặt đuôi xoay người bỏ chạy.

Alpha đang trong kỳ dễ cảm phẫn nộ đứng tại chỗ, rũ mắt lạnh lùng đánh giá sinh vật nhỏ bé trong lòng.

Ham muốn hủy diệt mọi thứ lan tràn từng tầng từng lớp trong lòng, cảm giác này nàng rất quen thuộc, mỗi lần tới kỳ dễ cảm đều khiến nàng mất đi lý trí.

Một con thỏ, nhỏ bé như vậy, yếu ớt như vậy, nằm gọn trong lòng bàn tay, chỉ cần hơi dùng một chút sức...

Thỏ con như có linh cảm ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt tộc lang.

Bộ lông trắng tinh của nàng đã khô, cả người là một cục bông nhỏ xíu xù lông. Con ngươi tựa như hồng ngọc, trong veo sạch sẽ, phản chiếu đôi mắt lạnh băng của tộc lang.

Thấy rõ dáng vẻ của tộc lang, vẻ mặt thỏ con dần trở nên hoảng sợ: “Ngươi muốn gϊếŧ ta diệt khẩu?”

Tộc lang mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm nàng một hồi, lúc mở miệng lại, giọng có chút khản đặc: “...Không có.”

Người này rõ ràng một giây trước tâm trạng còn không tệ, đột nhiên lập tức lại trở nên hung dữ. Tuyết Anh vừa thả lỏng cảnh giác lại phải căng lên, nghi ngờ nhìn nàng ấy từ trên xuống dưới.

Tộc lang làm lơ ánh mắt của nàng, vẫn cứ ôm nàng đi về phía trước. Thực sự bị nhìn chằm chằm đến phát bực, mới giơ tay ấn đầu thỏ con đang ngẩng lên xuống, nhét người vào trong lòng mình.

Mùi tin tức tố Alpha nồng đậm trong không khí dần tan đi, cảm giác cảnh giác theo bản năng trong người Tuyết Anh từ từ thả lỏng lại. Nàng im lặng một hồi, phát hiện con đường này chính là con đường mình vừa mới đi qua.

Chẳng lẽ tộc lang này lương tâm trỗi dậy muốn đưa nàng về nhà?

Như vậy còn tạm được. Nếu tộc lang này biết là lang của mình gây họa, còn mặt dày muốn nàng làm nô ɭệ, nàng nhất định sẽ đi mách tội!

Tuyết Anh dựa vào lòng Pháp Tư Lị Á. Tính tình tộc lang này tuy cứng rắn, nhưng vòng tay lại rất mềm mại ấm áp. Đôi tai thính nhạy của thỏ con thỉnh thoảng khẽ run lên, có thể nghe thấy tiếng tim đập trầm ổn của tộc lang.

Không ai nói chuyện, mãi cho đến khi đi đến quảng trường Nguyệt Thần Selene, nàng mới lại nghe thấy giọng của tộc lang: “Ngươi tên gì?”

“Ta tên Tuyết Anh.”

“Tiểu công chúa của Tộc Thỏ?”

“Ừm.” Tuyết Anh gật gật đầu, nhìn về phía tộc lang: “Còn ngươi?”

“Pháp Tư Lị Á.” Tộc lang vươn ngón tay điểm nhẹ lên đầu thỏ con: “Pháp Tư Lị Á · Edith.”

Tuyết Anh thầm nhẩm lại cái tên này trong lòng, cảm thấy có chút quen tai, đột nhiên một tia linh tính lóe lên – Đế Cơ Tộc lang, hình như chính là cái tên này?

Thảo nào lại bá đạo như vậy!

Cũng thảo nào phụ thân mẫu thân đã dặn dò cả trăm lần bảo nàng tránh xa Đế Cơ Tộc lang ra, sau này nàng nhất định sẽ nghe lời!

Nàng đang miên man suy nghĩ, tộc lang đã ôm nàng đi tới trước tượng nữ thần, dừng bước, đặt nàng lên một bồn hoa cao cao.

Thiếu nữ từ trong bồn hoa bẻ một đóa nguyệt quý màu vàng, cúi đầu ngửi ngửi, nhìn Tuyết Anh, lại nhìn bông hoa, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn, cuối cùng cắn rách ngón trỏ của mình, để máu tươi rỉ ra thấm lên những cánh hoa yêu kiều.

Tuyết Anh ngơ ngác nhìn, không biết nàng ấy định làm gì.

“Nhân danh nữ thần.” Đế Cơ Tộc lang nghiêm túc nhìn thỏ con trước mắt, đem đóa nguyệt quý màu vàng nhuốm đầy huyết châu đỏ thắm nhẹ nhàng đặt ở trước mặt nàng: “Ban cho ngươi lời hứa của Pháp Tư Lị Á · Edith.”

Tuyết Anh có chút ngốc nghếch, ánh mắt xoay mấy vòng giữa khuôn mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc của tộc lang và đóa hoa, mới thốt ra được một chữ: “...A?”

Nàng nhìn tộc lang hơi khuỵu gối, tầm mắt ngang với tầm mắt của mình, trong mắt lại hiện ra vài phần chân thành: “Thay Đại Hắc và Nhị Hắc xin lỗi.”

“Trong khả năng của ta, ta có thể đáp ứng bất kỳ một yêu cầu nào của ngươi.”

Tuyết Anh nghe mà ngẩn người. Tộc lang này trông hư hỏng như vậy, lại cũng biết xin lỗi sao?

Pháp Tư Lị Á vẫn luôn nhìn thỏ con. Hốc mắt nàng rất sâu, đuôi mắt xếch lên, bình thường nhìn người đều chỉ là nhàn nhạt lướt qua, luôn cho người ta cảm giác cao ngạo coi thường. Giờ đây khi chuyên chú nhìn một người như vậy, lại phảng phất mang theo sự dịu dàng và thâm tình khó thấy, dễ dàng có thể câu hồn nhϊếp phách, khiến người ta hồn xiêu phách lạc.

Tuyết Anh: “...”

Vừa rồi vẫn luôn rất sợ hãi, bây giờ đột nhiên phát hiện tộc lang này trông cũng quá đẹp rồi.

Mỹ nhân kế này ai mà chịu nổi chứ!

Đáng ghét!

Nàng bị ánh mắt của tộc lang nhìn đến choáng váng, móng vuốt không tự chủ được mà vươn ra ôm lấy đóa nguyệt quý, còn ngây ngô nói một câu: “...Cảm ơn?”

Không đúng, rõ ràng nàng nên an tâm nhận lời xin lỗi, vì sao lại phải cảm ơn?

“Không cần cảm ơn.” Pháp Tư Lị Á lại thản nhiên đáp lời, khóe miệng vui vẻ nhếch lên, bế nàng lên hướng về nơi ở của Tộc Thỏ.

Người của Tộc Thỏ đến khá đông, nơi ở cũng rất rộng rãi. Tuyết Anh từ xa đã nhìn thấy một dãy nhà đá ẩn hiện giữa những bụi hoa, bóng người qua lại, vọng đến tiếng cười nói loáng thoáng của các thiếu nữ.

Tộc lang ôm thỏ con, rẽ qua một khúc quanh được điểm tô bằng hoa tươi, xuất hiện trước mắt mọi người Tộc Thỏ.

Tiếng cười nói ồn ào bỗng im bặt trong giây lát.

Pháp Tư Lị Á mặt không biểu cảm đối diện với ánh mắt của mọi người. Dù nàng đã cố gắng hết sức để khống chế tin tức tố của mình, nhưng đối với một Alpha đang trong kỳ dễ cảm mà nói, việc này vẫn có chút khó khăn. Tin tức tố đỉnh cấp, cực kỳ mang tính xâm lược dù chỉ tiết lộ ra một tia, cũng đủ khiến người khác cảnh giác.

Nàng nhìn thấy một nữ nhân vô cùng xinh đẹp sau thoáng kinh ngạc đã đứng dậy, xác định đó chính là Vương hậu Tộc Thỏ, vốn định giao thỏ con cho bà rồi rời đi, ánh mắt lại quét đến một người khác.

Vương hậu Tộc lang Thủy Dao giấu đi vẻ kinh ngạc trên mặt, trong ánh mắt lộ ra sự quan tâm đúng mực, đi theo sau Tuyết Nguyệt, tiến lên đón.

“Đây là làm sao vậy? Lily, con còn đang trong kỳ dễ cảm, đừng để bị thương Tiểu Anh đấy.”