Tuyết Anh bị ánh mắt đó chạm phải, toàn thân lông tơ dựng đứng. Nàng trơ mắt nhìn hai con cự lang một giây sau đã bất ngờ tăng tốc, phấn khích lao như điên về phía mình. Đầu óc nàng trống rỗng hai giây mới kịp phản ứng. Nàng cố hết sức bình sinh vận đôi chân đã mềm nhũn, quay người bỏ chạy!
Bên tai toàn là tiếng gió rít. Tuyết Anh không dám ngoái đầu lại, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến dưới tường cây. Nàng lại chui ra ngoài qua khe hở lúc nãy.
Nàng chạy về phía trước thêm vài bước. Tim trong l*иg ngực đập thình thịch. May mà vừa rồi mình ở không xa bức tường mới kịp thời chui ra thoát khỏi hai cự lang kia.
Nàng ngoái lại nhìn thoáng qua thì thấy hai đám mây đen bay vọt lên trời, trực tiếp lướt qua tường cây cao lớn!
Ánh mắt cự lang vẫn cứ nhìn nàng chằm chằm. Đó là ánh mắt của kẻ săn thịt nhìn con mồi.
Đồng tử Tuyết Anh co rút lại. Ngay sau đó nàng quay đầu cong chân chạy như điên!
Nàng ngay cả thời gian suy nghĩ cũng không có. Trong đầu chỉ còn dây thần kinh căng như dây đàn đang gào thét. Nàng chỉ bằng bản năng cố hết sức chạy về phía trước, không biết đã chạy qua mấy con đường, rẽ mấy khúc quanh. Nàng chỉ có thể nghe thấy tiếng gió bên tai, tiếng tim đập kịch liệt và tiếng thở dốc ngày một nặng nề của chính mình.
Phía sau dần dần bao phủ một tầng bóng tối. Mùi máu tanh từ miệng khổng lồ của cự lang truyền đến. Trong lòng Tuyết Anh dần dâng lên tuyệt vọng. Nàng hoảng hốt không kịp chọn đường rẽ vào một khúc quanh, dưới chân bỗng hẫng một cái!
Nước văng tung tóe. Một hồ nước trong veo nhanh chóng nhấn chìm nàng. Tuyết Anh bất ngờ không kịp phòng bị sặc mấy ngụm nước lớn. Nàng vừa gắng gượng trồi lên một chút thì thân thể lại không tự chủ được mà chìm xuống.
Chất lỏng mát lạnh xâm nhập khoang mũi và cổ họng. Nàng khó chịu muốn hít thở nhưng không khí trong phổi gần như bị ép cạn. Nước hồ cũng cuốn lấy nàng ngày một chặt. Giữa cơn hoảng loạn, nàng cuối cùng cũng ý thức được hồ nước này rất sâu. Mình thật sự sẽ chết ở đây.
Bất chợt, một lực mạnh mẽ nâng bổng nàng từ dưới lên, đưa nàng rời khỏi vùng nước nguy hiểm.
Tuyết Anh ho sặc sụa. Qua một hồi lâu mới có chút hoàn hồn. Nàng thở hổn hển từng hơi. Toàn thân lông lá ướt sũng. Gió lạnh thổi qua mang theo một mùi hương thoang thoảng cũng khiến nàng rùng mình một cái.
Nàng kinh hoàng chưa định thần lại hồi lâu mới phát hiện mình đang được ai đó nâng trong lòng bàn tay.
“Tạ...” Nàng ngẩng đầu định cảm tạ ân nhân cứu mạng. Khi nhìn về phía trước, nàng sững người một giây rồi phản ứng lại, da đầu lại tê rần!
Thiếu nữ tóc đen nâng Tuyết Anh trong lòng bàn tay, nghiêng đầu ngắm nghía con thỏ con ướt lướt thướt. Nét mặt ngũ quan của nàng được khắc họa tỉ mỉ đến từng đường nét. Thần sắc lại không có vẻ mềm mại thường thấy ở nữ tử. Con ngươi đen láy ẩn hiện ánh lục biếc. Một cái nhìn lơ đãng cũng đủ lộ ra vẻ sắc sảo, át đi nét đẹp quyến rũ, toát lên khí chất nguy hiểm khiến người ta e dè.
Có lẽ thấy hơi lạ, trong mắt nàng mang theo ý cười như không cười, khóe môi lộ ra một chút răng nanh nhọn hoắt.
Lang...
Hơi thở Tuyết Anh ngừng lại một giây. Nàng chưa hóa hình nên đối với bản năng tộc Thỏ càng thêm nhạy cảm. Đối với loài lang, nàng có nỗi sợ hãi tự nhiên. Có lẽ cũng vì vừa bị truy đuổi rơi xuống nước kinh hãi lại mệt mỏi, nàng thế mà cảm thấy toàn thân mềm nhũn, ngay cả sức lực mở miệng nói cũng không còn.
Pháp Tư Lị Á sớm đã nghe thấy tiếng bước chân nhẹ mà dồn dập đang nhanh chóng đến gần, lại thấy một cục bông trắng rơi tõm xuống nước. Nàng lạnh lùng nhìn vật nhỏ ấy vùng vẫy trong nước. Đợi đến khi nó hết sức bắt đầu chìm xuống, trông thực sự sắp chết đuối, nàng mới vươn tay vớt cục bột trắng lên.
...Thì ra là một con thỏ con.
Pháp Tư Lị Á cụp mắt xuống, ngắm nghía vật nhỏ trong lòng bàn tay.
Động vật trên thảo nguyên đều có màu xám xịt. Nàng chưa từng thấy con thỏ nào trắng như tuyết. Thiếu nữ đưa tay kia lên, chọc chọc vào đầu cục bột trắng. Xúc cảm trên tay mềm mại ấm áp. Chỉ là vật nhỏ ấy hình như vô cùng sợ hãi, run lên một chút.
Khi gió nhẹ thổi qua, thiếu nữ khẽ khụt khịt mũi.
Bị một tộc Lang xa lạ bắt trong lòng bàn tay, lại bị đột nhiên xoa đầu, toàn thân Tuyết Anh cứng đờ.
Ngay sau đó, bàn tay đang xoa đầu nó chuyển đến gáy. Giây tiếp theo Tuyết Anh đã bị túm da gáy xách lên.
Nàng cứng đờ người không dám nhúc nhích, cảm giác mình bị người ta giơ lên, buộc phải đối diện với tầm mắt của tộc Lang. Con ngươi đen láy của thiếu nữ ánh lên sắc lục càng thêm rõ ràng dưới ánh mặt trời. Răng nanh cũng có vẻ càng thêm sắc nhọn.
Tộc Lang nhìn nàng cười đầy ẩn ý: “Ngươi thơm quá.”
Tuyết Anh sợ đến run bắn người.
“Đừng... đừng ăn ta...”
“Thì ra nói được, là người của tộc Thỏ à.” Pháp Tư Lị Á vẫn xách nàng, khóe miệng cười toe toét, ngữ khí lại lộ ra một chút tiếc nuối: “Tiếc thật, vốn tưởng có thể ăn được chứ.”
Tuyết Anh: “QAQ”
Toàn thân nàng ướt sũng, lại bị xách lơ lửng giữa không trung. Gió nhẹ thổi qua cũng không nhịn được mà khẽ run rẩy.
May mà tộc Lang trước mặt đột nhiên phát lòng từ bi, đặt nàng xuống ven bờ. Thiếu nữ lại tiện tay rút một tấm khăn vải từ chiếc rổ bên cạnh, trùm lên đầu nàng.
Tấm khăn bất ngờ trùm xuống che khuất tầm nhìn. Tuyết Anh trong lòng có chút hoảng hốt, không nhịn được cố giãy giụa cho đầu ló ra.
Lại chỉ thấy tộc Lang đang bước lên một bậc thang trong hồ, để lộ ra phần lớn làn da nhẵn nhụi trước đó giấu dưới nước.
Nàng đứng thẳng người trông rất cao. Khóe miệng rõ ràng đang nhếch lên nhưng ánh mắt cụp xuống nhìn lại rất nguy hiểm: “Thỏ con, mắt không nhắm kỹ, có thể không cần nữa đâu.”
Tuyết Anh bị cảnh cáo làm cho giật nảy mình, vội vàng rúc đầu lại vào khăn. Lúc này nàng mới phản ứng ra mình đã rơi vào bể tắm của tộc Lang này. Vừa rồi còn suýt chút nữa nhìn thấy hết người ta, không khỏi thấy mặt nóng bừng: “Xin, xin lỗi!”
Nàng hẳn là rất sợ hãi. Nhưng khi chôn mình trong tấm vải, nghe tiếng nước tí tách cùng tiếng vải vóc sột soạt gần kề, trong đầu lại không tự chủ được mà nhớ tới dáng vẻ tộc Lang vừa tắm nước bước ra.
Người ấy thật trắng...