Dùng xong bữa trưa, Lang hậu đặc biệt sai thị nữ thân cận Thủy Vân của mình đưa hai mẹ con Tuyết Nguyệt và Tuyết Anh tìm đến y sư tộc Thủy Linh.
Y sư tộc Thủy Linh là một vị beta, tóc đã hoa râm, chòm râu cũng bạc phơ, tuổi đã hơn bảy mươi. Lão tiên sinh ở trong một tiểu viện riêng biệt tại vương cung. Tuyết Anh vừa bước vào đã ngửi thấy một mùi thảo dược thoang thoảng.
Y sư tỉ mỉ thăm khám cho Tuyết Anh nhưng cũng không tìm ra nguyên do nàng không phát triển. Tuyết Nguyệt vẫn ngỡ rằng Tuyết Anh thiếu dinh dưỡng nhưng y sư lại xác nhận tiểu công chúa tộc Thỏ từ nhỏ được nuôi dưỡng bằng sơn hào hải vị chẳng thiếu thứ gì. Chỉ là nàng không phát triển không phân hóa mà thôi.
Tuyết Nguyệt có chút ưu phiền: “Tiên sinh, thật sự không còn cách nào khác sao?”
“Tình trạng của tiểu công chúa có phần đặc biệt, nhưng lão phu dường như từng thấy qua ở sách nào đó...” Y sư tộc Thủy Linh vuốt chòm râu bạc trên cằm, trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Để lão phu lật giở sách vở xem sao, biết đâu sẽ có manh mối.”
Trước kia y sư tộc Thỏ chẳng nghĩ ra được cách nào. Lần này y sư tộc Thủy Linh lại gieo một tia hy vọng dẫu mong manh cũng đủ khiến Tuyết Nguyệt mừng rỡ vô cùng. Nàng khẩn khoản nhờ ngài để tâm hơn đến bệnh tình của Tuyết Anh lại rối rít cảm tạ nhiều lần rồi mới cùng Tuyết Anh cáo từ trở về nơi ở của tộc Thỏ.
Đại yến vạn tộc lần này khách khứa rất đông. Vương thất quý tộc các bộ lạc tộc đàn đều sẽ tới. Chỗ ở Lang hậu sắp xếp hẳn là dựa theo thực lực tộc đàn mà bài trí. Tộc đàn thực lực càng mạnh thì nơi ở càng gần Lang Vương thất trung tâm vương cung.
Tộc Thỏ tuy vũ lực có phần yếu thế nhưng tộc nhân đều vô cùng thông tuệ. Họ giỏi việc trồng trọt, thủ công lại am tường buôn bán, còn nắm giữ mấy mạch khoáng sản. Nhân khẩu cũng rất đông đúc nên thực lực tộc đàn trên thảo nguyên Norman rất mạnh. Chỗ ở của họ cũng rất gần vương thất tộc Lang.
Khi ấy đang buổi chiều, nắng vàng rực rỡ. Người tộc Thỏ từ tộc địa đến đây đường sá xa xôi đã mệt nhoài. Những người khác đều ở trong phòng nghỉ ngơi. Chỉ có Tuyết Anh còn tỉnh táo lắm, liền xin phép phụ mẫu ra ngoài dạo chơi.
Gần đây tộc Lang bận rộn chuẩn bị đại yến vạn tộc. Thủy Vân do Lang hậu phái tới đã theo các nàng đi gặp y sư rồi về lại nơi ở, không thể đi cùng được nữa. Nàng ta chỉ đường cho Tuyết Anh, bảo rằng cứ men theo tường cung bên ngoài nơi ở tùy ý đi dạo là được. Khu vực này đều an toàn cả.
Thảo nguyên Norman bốn mùa không quá phân minh. Dù là mùa đông cũng rất ấm áp, mùa khô mưa cũng không quá ít. Hơn nữa tộc Lang có kỹ thuật dẫn nước giữ nước cực kỳ cao siêu. Điều kiện trời ưu đãi đã tạo nên thảm thực vật tươi tốt. Trong vương cung tộc Lang cũng không xây tường đất mà trồng những bụi cây cao quá đầu người nối liền thành một dải. Họ dùng cây cối để ngăn chia đường đi, hoa viên, hồ nước và cung điện.
Bức tường cây bụi xanh mướt được cắt tỉa ngay ngắn. Trên đó điểm xuyết những đóa hoa nhỏ nhắn rực rỡ sắc màu. Tuyết Anh vừa men theo chân tường vừa ngó nghiêng ngắm cảnh xung quanh.
Vóc người nàng quả thực quá nhỏ bé. Hai bên tường cây đối với nàng đều cao đến ngợp mắt. Con đường được bao bọc cũng dài thăm thẳm tựa không có điểm dừng. Tuyết Anh ngó trái nhìn phải thấy xung quanh không một bóng người liền chổng mông chui tọt vào bụi cây.
Bụi cây mọc rất um tùm nhưng dưới gốc cũng có những khe hở không nhỏ. Tuyết Anh nép mình sát đất, len lỏi giữa mùi lá cây đậm đà, cuối cùng cũng xuyên qua được bức tường dày nửa thước, ngã sõng soài vào một luống hoa.
Những cụm hoa nhỏ màu lam nhạt, hồng phai, vàng non men theo mặt đất, mọc trên thảm cỏ xanh rì. Chỉ là một lớp mỏng manh nhưng lại vô cùng mềm mại.
Chóp mũi Tuyết Anh vừa hay chạm phải một đóa hoa tím nhạt. Cánh hoa cọ vào khiến nàng thấy nhồn nhột không nhịn được đánh một cái hắt hơi. Hơi thở thổi qua khiến những cánh hoa tím biếc bay lên rồi lại nhẹ nhàng rơi xuống như mưa hoa.
Thỏ con lắc lắc đầu, giũ những cánh hoa vương trên trán xuống rồi ngẩng lên ngắm nhìn cảnh vật.
Hoa viên trong vương cung tộc Lang rất nhiều nhưng đều bị tường cây bao bọc, diện tích không lớn. Nơi này không giống những tiểu viên ấy mà tựa như một quảng trường hoa viên.
Thảm cỏ xanh đậm điểm xuyết hoa nhỏ muôn hồng nghìn tía trải rộng, bao phủ phần lớn quảng trường. Mấy con đường lát sỏi cuội từ bốn phương tám hướng uốn lượn dẫn về trung tâm.
Ngay giữa trung tâm sừng sững một pho tượng trắng muốt. Vầng trăng tròn lớn tựa như đang lơ lửng giữa không trung. Nữ thần tuyệt thế mỹ lệ ngự trên vành trăng khuyết, giữa Thần giới giá lạnh khẽ gật đầu. Ánh mắt Người dịu dàng dõi theo con dân cùng chốn phàm trần náo nhiệt.
Nguyệt Thần Selene chính là thần linh của tộc Lang, cũng là thần linh của thảo nguyên Norman.
Y phục ngài rủ xuống, buông lơi trong làn nước suối mát rượi bên dưới. Một vòng nước bao quanh pho tượng. Dòng nước trong veo từ những trụ đá cẩm thạch tạo hình tinh xảo bên hồ phun ra. Những bọt nước trong suốt li ti rơi xuống thảm cỏ ven bờ, đọng thành những giọt sương long lanh dưới nắng.
Tuyết Anh chưa từng thấy pho tượng nào lớn như vậy, cũng chưa từng thấy nữ thần nào tinh xảo mỹ lệ đến thế. Nhất thời nàng có chút ngẩn ngơ.
Trong lòng nữ thần ôm một bó hoa được điêu khắc tỉ mỉ.
Truyền thuyết kể rằng Hoa Thần Chloris vô cùng ái mộ Nguyệt Thần Selene. Mỗi đêm ngài ấy đều vì ngài mà ca hát. Mỗi đêm trăng tròn ngài ấy đều vì ngài mà cho nở một loài hoa. Sự chân thành theo đuổi của Hoa Thần cuối cùng đã cảm động Nguyệt Thần. Hai vị thần kết hợp sinh ra một nữ nhi. Nữ nhi này thừa hưởng nhiều hơn từ Hoa Thần, khi ra đời chính là một đóa hoa quỳnh.
Tiểu nữ thần được lưu truyền qua bao đời có tên Nguyệt Phức Đàm Flora.
Bó hoa Nguyệt Thần ôm trong lòng chính là Nguyệt Phức Đàm.
Người trên thảo nguyên Norman chưa ai từng thấy Nguyệt Phức Đàm thật sự. Tuyết Anh có chút tò mò không biết loài hoa chỉ tồn tại trong truyền thuyết này rốt cuộc trông thế nào. Nàng đang định lại gần xem kỹ hơn thì thấy hai bóng đen khổng lồ từ sau pho tượng vòng ra.
Kia lại là hai cự lang cực kỳ to lớn, trong mắt ánh lên tia nhìn khát máu.
Cự lang từ sau pho tượng bước ra, thoáng chốc đã khóa chặt Tuyết Anh ở phía không xa.