Chương 2

Hai con cự lang dừng lại cách thiếu nữ ba bước chân nhưng không con nào tiến lên quấn quýt vẫy đuôi quanh nàng như mọi khi. Ngược lại, chúng có chút bất an đi vòng tại chỗ, dường như mang theo chút sợ hãi, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ không rõ ý.

Pháp Tư Lị Á hoàn toàn không để ý phản ứng của sủng vật, chỉ giơ tay chỉ một vật cách đó không xa: “Đi.”

Gió nhẹ thoảng qua, mang theo một tia mùi máu tanh.

Đó lại là xác một con linh cẩu đốm đen.

Con vật bị cắn vào yết hầu, một đòn chí mạng. Trên mình còn nhiều vết cắn máu me đầm đìa, thịt da tróc lở, trông thật ghê rợn.

Pháp Tư Lị Á không ngoái đầu lại mà bỏ đi.

Bỏ lại hai con cự lang chỉ còn bản năng thú hoang, chúng đi vòng quanh xác linh cẩu đốm đen một cách nôn nóng. Bị mùi máu tanh kí©h thí©ɧ đến thở dốc, thèm thuồng nhưng lại bị tin tức tố còn vương trên đó làm cho kinh sợ không dám tiến lên.

Sau khi lượn lờ quanh cái xác hồi lâu, hai con cự lang cuối cùng không chống nổi sự cám dỗ. Trong cổ họng chúng bật ra một tràng gầm rú rồi xông lên cắn xé cái xác tan nát.

...

Cùng lúc đó, xe ngựa của tộc Thỏ đang rong ruổi trên thảo nguyên bao la.

Mấy con ngựa vằn kéo cương lao nhanh, vó ngựa làm mặt đất rung nhẹ. Khi lướt qua những cây hợp hoan, chúng làm kinh động mấy chú chim sắc màu rực rỡ.

Tuyết Anh đang hé cửa sổ nhìn ra ngoài. Thảo nguyên nửa khô cằn dưới ánh mặt trời ánh lên màu vàng kim, mênh mông vô tận trải dài đến tận chân trời. Xa xa, vài bóng cây cổ thụ sẫm lại nổi bật trên đường chân trời, tựa những người khổng lồ trầm mặc của thảo nguyên.

Nàng ít khi ra ngoài nên rất tò mò với mọi thứ trên thảo nguyên. Hai chân trước nhỏ xíu vịn vào bệ cửa sổ, ngắm nhìn cảnh sắc trước mắt, nghĩ đến chẳng mấy chốc sẽ tới đô thành tộc Lang, được thấy bao điều mới lạ, đôi tai lông xù vui sướиɠ đến mức run run.

“Đẹp đến vậy sao?” Tuyết Lâm đưa tay kéo kéo đôi tai trắng muốt của thỏ con: “Xem muội mừng rỡ đến thế nào kìa.”

“Muội vui đó, huynh mặc kệ muội.” Tuyết Anh giơ chân trước đẩy tay người huynh song sinh: “Huynh đừng kéo tai muội nữa.”

Tuyết Lâm trong hình người là một thiếu niên thanh tú. Nghe vậy, chẳng những không buông Tuyết Anh ra mà còn nhấc bổng cả người nàng lên, xoa đầu nàng một hồi rối tung: “Nói chuyện với huynh trưởng như vậy là thất lễ lắm, ta phải dạy dỗ muội một chút mới được.”

Cả người Tuyết Anh bé nhỏ lọt thỏm trong bàn tay to, bị xoa nắn tới tấp. Nàng duỗi chân phản kháng cũng không thoát khỏi bàn tay ấy, cuối cùng không nhịn được đành dùng chiêu cuối cùng, kêu lớn: “Mẫu thân!”

Vương hậu tộc Thỏ Tuyết Nguyệt đứng một bên xem trò vui, nghe tiếng tiểu nữ nhi cầu cứu mới thong thả ngăn nhi tử lại: “Được rồi, A Lâm.”

Tuyết Anh đầu bù tóc rối, mắt rưng rưng nhìn mẫu thân: “Mẫu thân, người xem huynh ấy kìa!”

Tuyết Nguyệt nén cười ôm thỏ con vào lòng, nhẹ nhàng vuốt lông cho nàng: “Con cũng nên nhớ lấy bài học này. Ở trong tộc có thể tùy ý một chút, nhưng đến tộc Lang rồi thì không thể ăn nói không lựa lời như vậy nữa.”

Tuyết Anh lí nhí vâng dạ.

“Còn nhớ trước khi đi đã dặn con thế nào không?” Quốc vương tộc Thỏ Tuyết Cận hỏi nàng.

“Nhớ ạ, mọi người nhắc mãi đến độ tai con sắp đóng kén rồi.” Tuyết Anh vẫy vẫy tai: “Đến tộc Lang, không được chạy lung tung, nói năng phải lễ phép, tránh xa bọn người ăn thịt...”

“Còn gì nữa?”

“Còn... ừm... à...”

“Còn nữa, tránh xa Đế Cơ tộc Lang ra.” Tuyết Cận nhắc.

“À phải rồi, tránh xa Đế Cơ tộc Lang.” Tuyết Anh đắc ý rung đùi, nhại lại giọng điệu của trưởng bối trong tộc: “Đế Cơ tộc Lang tính tình hung bạo, kiêu ngạo ngông cuồng, Tiểu Anh con phải tránh xa nàng ta ra đấy...”

Tuyết Nguyệt vỗ nhẹ đầu nàng: “Nhớ kỹ chưa?”

Tuyết Anh: “Nhớ kỹ rồi, nhớ kỹ rồi ạ!”

Tộc Thỏ lần này đến tộc Lang là để tham dự Nguyệt Diệu Tiết tổ chức mỗi năm một lần. Tộc Lang sẽ tổ chức Vạn Tộc Yến vào ngày trước Nguyệt Diệu Tiết, mở tiệc chiêu đãi quý tộc các tộc đàn.

Vạn Tộc Yến không chỉ là dịp trọng đại để các tộc đàn giao lưu mà còn tạo cơ hội hiếm có cho nam nữ thanh niên quý tộc các tộc gặp gỡ, mỗi năm đều tác thành vài cuộc hôn nhân. Năm nay tộc Lang lại có hai vị Vương tử đến tuổi trưởng thành muốn tuyển phi, Đại công chúa và Nhị công chúa tộc Thỏ cũng vừa đến tuổi cập kê. Vợ chồng Quốc vương tộc Thỏ dặn dò Tuyết Anh xong, lại quay sang căn dặn hai vị trưởng nữ.

Xe ngựa cứ thế tiến về phía trước. Cuối cánh đồng hoang bắt đầu xuất hiện vài nóc nhà lác đác, những thửa ruộng lớn nối tiếp nhau hiện ra. Trên đất chỉ còn trơ lại gốc rạ vàng úa. Thỉnh thoảng, vài thú nhân đầu đội nón lá ngồi trên bờ ruộng nhìn khách qua đường.

Tuyết Anh nhìn hồi lâu, chỉ thấy vài thú nhân ăn cỏ, không khỏi tò mò: “Sao vẫn chưa thấy người tộc Lang đâu ạ?”

“Người tộc Lang đều có danh phận quý tộc, sao lại ở thôn xóm nhỏ ngoài thành này.” Tuyết Cận liếc nhìn ra ngoài cửa sổ: “Những người này có lẽ chỉ là nô ɭệ thôi.”

Tộc Thỏ không có nô ɭệ. Tuyết Anh nhìn kỹ hơn những người phơi mình dưới nắng gắt, chỉ cảm thấy họ quá gầy yếu, trên mặt ai cũng có hình xăm, ngoài ra không thấy có gì đặc biệt.

Vì sao họ lại là nô ɭệ nhỉ?