Chương 19

Elvis và Ngải Sel dẫn đoàn xe xám xịt khuất dạng, con đường đông đúc náo nhiệt cuối cùng cũng thoáng đãng hơn một chút. Dòng người lại từ từ lấp đầy khoảng trống giữa đường, nhưng ai nấy đều hết sức ăn ý chừa ra một khoảng không hình tròn quanh người Pháp Tư Lị Á.

Mấy người của Tộc Thỏ và Tộc Chuột tập hợp lại với nhau, song không ai dám tiến lên. Tuyết Sáng Trong do dự một hồi mới bước tới chào hỏi Pháp Tư Lị Á: “Cảm tạ điện hạ vừa rồi đã ra tay tương trợ...”

“Không cần cảm tạ.” Pháp Tư Lị Á phất tay: “Ta không phải vì giúp các ngươi.”

Tuyết Anh được Pháp Tư Lị Á ôm trong lòng, ngẩng đầu nhìn nàng, nghĩ ngợi một lát rồi vẫn nói lời cảm ơn một lần nữa: “Cảm ơn.”

Thiếu nữ Tộc Lang cúi đầu đánh giá nàng hồi lâu, phủi phủi sau lưng nàng cho sạch lớp tro bụi: “Bẩn chết đi được.”

Tuyết Anh bất ngờ bị chê bai, lại nghĩ đến mình vừa lăn mấy vòng dưới đất trông thật thảm hại. Nàng đành ấm ức ngậm miệng, trong lòng thầm ghi một món nợ cho hai tên Tộc Lang kia.

“Ta lại cứu ngươi một mạng nữa rồi.” Pháp Tư Lị Á chọc nhẹ vào đầu nàng: “Ngươi thu dọn một chút, tối nay đến viện của ta, có thể bắt đầu làm việc được rồi.”

Tuyết Anh: “?”

Vị Tộc Lang này thật sự rất chấp nhất với chuyện nô ɭệ.

Tuyết Anh: “Cảm ơn người đã cứu ta, ta có thể trả tiền cho ngươi.”

Công chúa Tộc Thỏ thề không làm nô ɭệ!

Pháp Tư Lị Á nở nụ cười như có như không nhìn nàng: “Ngươi thấy ta giống kẻ thiếu tiền lắm sao?”

Tuyết Anh không biết trả lời thế nào, đành vô tội vẫy vẫy đôi tai với nàng.

“Ta còn có việc.” Pháp Tư Lị Á cũng không dây dưa, chỉ sờ nhẹ lên đôi tai dài mềm mại của nàng: “Các ngươi tự đi dạo trong thành đi.”

Nói đoạn, nàng đặt Tuyết Anh lại vào lòng Tuyết Sáng Trong.

Đi vậy sao?

Tuyết Anh có chút ngẩn ngơ, nhưng nghĩ lại thì vốn chỉ là tình cờ gặp trên đường, hai bên cũng không thân quen gì, chào hỏi một tiếng rồi đi dường như cũng chẳng có vấn đề gì.

Thiếu nữ Tộc Lang xoay người, giơ tay vẫy vẫy: “Đi đây.”

Nàng có vóc người cao ráo thẳng tắp. Mái tóc đen nhánh được dây buộc tóc gom lại, ngoan ngoãn rủ xuống sau lưng. Một chuỗi hồng ngọc điểm xuyết trên mái tóc tựa thác nước, ánh lên sắc đỏ như máu giữa nền đen, phô bày vẻ kiêu hãnh.

Tuyết Anh nhìn thiếu nữ Tộc Lang đi được vài bước thì đột nhiên dừng lại, nàng quay đầu, để lộ hơn nửa khuôn mặt thanh tú: “Nếu không mang tín vật thì đừng đến thành Đông.”

Tuyết Anh sững người một chút rồi gật đầu: “Được.”

Mỗi một vương thất trong các tộc đều có tín vật của riêng mình để thể hiện thân phận huyết thống. Người Tộc Thỏ không muốn quá phô trương nên lúc ra ngoài đã không mang theo, vì vậy mới bị Đại vương tử kia xem là thường dân.

Ánh mắt Pháp Tư Lị Á thoáng thấy bộ dạng vừa ngốc vừa ngoan của thỏ con khi gật đầu, khóe miệng nàng bất giác cong lên.

Cũng biết nghe lời đấy chứ.

Tuyết Anh cứ dõi theo bóng lưng của thiếu nữ Tộc Lang cho đến khi khuất hẳn sau góc đường, đầu nàng đột nhiên bị búng một cái: “Đừng nhìn nữa, người ta đi mất dạng rồi.”

Nàng quay đầu lại, quả nhiên là Tuyết Lâm.

Thiếu niên Alpha miệng thì trách móc nàng nhưng đôi mắt lại quét khắp người nàng vài lượt, sau khi xác định muội muội thật sự không sao, hắn mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tuyết Anh giơ vuốt đánh vào tay hắn: “Còn không phải tại huynh đứng không vững sao!”

“Lúc đó đông quá thật mà.” Tuyết Lâm có chút chột dạ, mặc cho móng vuốt của muội muội cào cào lên tay mình như để trút giận, hắn nói lí nhí: “Với lại, ta có cảm giác như ai đó đã đẩy ta một cái...”

Nhưng nói vậy nghe như đang trốn tránh trách nhiệm, Tuyết Lâm hít một hơi, chắc là do đông quá nên có người vô tình đυ.ng phải hắn thôi.

“Tiểu Anh muội muội, muội không sao chứ?” Aresia quan tâm nhìn nàng.

Nhị công chúa Tộc Thỏ Tuyết Thấm biết hai huynh muội Tộc Chuột tính tình hướng nội nhút nhát, sau khi đỡ Tuyết Lâm dậy, nàng đã che chở cho mấy người họ đứng sang một bên. Lúc này thấy mọi chuyện đã ổn, nàng mới dẫn Aresia và Arnold tiến lên.

“Ta không sao đâu.” Tuyết Anh cười với Aresia: “Tỷ không bị dọa sợ chứ?”

Thật ra là có một chút, dù chỉ đứng xem nhưng cái miệng máu toang hoác của Thú Lang cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy. Nhưng tiểu công chúa Tộc Chuột chỉ nắm chặt vạt áo, mím môi rồi lắc đầu.

Chuyến đi chơi vui vẻ bị đám Tộc Lang kiêu ngạo làm gián đoạn, Tuyết Anh có chút mất hứng. Hơn nữa, có lẽ vì vừa kinh hãi nên nàng luôn cảm thấy đầu hơi choáng váng, cả người cũng mềm nhũn. Nàng bèn lắc cánh tay Tuyết Sáng Trong: “Tỷ tỷ, chúng ta về thôi.”

“Cũng nên về sớm một chút.” Tuyết Sáng Trong nhìn dáng vẻ mệt mỏi của muội muội mà có chút đau lòng: “Người Tộc Lang bắt nạt chúng ta như vậy, không thể cứ thế cho qua được.”

“Đúng thế.” Tuyết Thấm hừ một tiếng: “Huyết mạch Tộc Lang thì sao? Huyết mạch vương thất thì thế nào? Sao lại có thể kiêu ngạo như vậy?”

Chuyện này chưa xong đâu!

Người Tộc Thỏ tính tình tương đối hiền lành, nhưng tuyệt đối không phải dễ bắt nạt.

Tuyết Anh nghĩ đến bộ dạng hống hách không coi ai ra gì của Ngải Sel cũng thấy tức giận: “Vậy chúng ta mau về thôi, về ngay bây giờ.”

Đoàn người lại lũ lượt kéo nhau về phía vương cung của Tộc Lang.