Thực đơn của linh cẩu rất phong phú, chuột cũng nằm trong số đó. Động vật sợ hãi thiên địch là chuyện thường tình, nhưng đối với người mà nói lại không hẳn là vậy – loài thú trước tiên phải có lý trí, có thể khống chế bản năng của mình, mới có thể trở thành người. Lời này của nữ vương Tộc Linh Cẩu là đang mỉa mai Tộc Chuột không xứng làm người.
Bà ta lại cười nhìn sang người của Tộc Thỏ.
Suy cho cùng, ngay cả thỏ cũng có thể cùng lang ngồi chung một chiếu, không phải sao?
Tuyết Anh trong lòng lại tặng cho bà ta cái lườm thứ ba trong ngày. Người Tộc Linh Cẩu ai cũng có vẻ đáng ghét.
Mọi người đều không muốn gây thêm chuyện, đối với Tộc Linh Cẩu cũng tương đối khoan dung. Lang Vương và Lang hậu sắp xếp chỗ ngồi cho mọi người xong, liền cho thị nữ dọn thức ăn lên.
Một buổi yến tiệc vì sự xuất hiện của Tộc Linh Cẩu mà trở nên có chút nặng nề. Tuyết Anh cảm giác được quan hệ giữa Tộc lang và Tộc Linh Cẩu có chút căng thẳng, nhưng lại không biết tại sao lại như vậy. Trong yến tiệc cũng không tiện hỏi phụ mẫu, đành phải ngồi một bên xem kịch hay, sau khi thức ăn được dọn lên liền cắm cúi ăn.
Nàng là người Tộc Thỏ hóa hình, vẫn duy trì bản tính ăn chay, nhưng thỉnh thoảng cũng có thể ăn một chút món mặn. Tộc lang trong chi tiết cũng sắp xếp rất chu đáo, cung cấp cho Tộc Thỏ hầu hết là các loại rau củ quả, chỉ có một đĩa thịt chín.
Tuyết Anh trộm liếc nhìn bàn của Lan Tang bên cạnh, thịt nướng chín bày đầy một bàn, chỉ có một món rau xanh mướt, còn bị thiếu niên ghét bỏ đẩy ra mép bàn xa nhất.
Nàng lại nhìn sang món ăn của Tộc Linh Cẩu – nữ vương Tộc Linh Cẩu cùng vợ chồng vương thất Tộc lang, Tộc Thỏ ngồi cùng nhau. Ba vị công chúa cùng một vị vương tử của Tộc Linh Cẩu ngồi ở phía những người trẻ tuổi. Nam thanh niên vừa rồi đối mặt với Tuyết Anh ngồi ngay bên kia Lan Tang, nàng chỉ cần ướn cổ cũng có thể thấy rõ người này đang ăn gì.
Thật nhiều thịt...
Tuyết Anh chỉ nhìn thấy một mảng thịt đỏ au máu me nhầy nhụa, liền nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Lại là thịt sống, một miếng thịt sống rất lớn, còn nguyên vẹn.
Quả thực chính là nguyên một cái xác, trừ phần đầu đã bị chặt bỏ, còn lại tứ chi, thân mình, xương sườn và thịt da đều có thể thấy rõ ràng.
Người Tộc Linh Cẩu, không ngờ đến bây giờ vẫn còn duy trì thói quen ăn thịt sống.
Chóp mũi phảng phất như ngửi thấy mùi tanh hôi của máu thịt, Tuyết Anh hoàn toàn mất hết khẩu vị, ăn qua loa một lát rồi chờ tan tiệc.
Những người đứng đầu mấy tộc đàn nói đến chuyện chính, không khí ngược lại hòa hoãn hơn trước rất nhiều. Tộc Linh Cẩu tôn sùng bạo lực và chinh phục, tộc nhân đến nay vẫn giống như thời nguyên thủy, chủ yếu sống bằng săn bắn, giao thiệp với bên ngoài cũng không thường xuyên. Nhưng mấy năm gần đây không biết vì sao, đột nhiên cũng bắt đầu làm ăn buôn bán với các tộc khác, có chút qua lại về mặt kinh tế.
Ngành trồng trọt và thương nghiệp của Tộc Thỏ đều phát triển không tệ, cùng Tộc Linh Cẩu cũng có chút giao hảo. Tộc lang là trung tâm văn minh của thảo nguyên Norman, kỹ thuật thủ công đứng đầu, cũng có rất nhiều giao dịch với Tộc Linh Cẩu.
Mấy vị vương trên bàn tiệc bàn về các chủ đề liên quan đến giao thương. Lang Vương và Thỏ Vương Tuyết Cận nói chuyện một cách đường hoàng, nữ vương Tộc Linh Cẩu lại có chút khó chịu, kiên nhẫn cò kè mặc cả với hai người về giá cả hàng hóa một hồi, cuối cùng mất kiên nhẫn, giơ tay vẫy về phía bàn tiệc của các vương tử công chúa ở dưới: “Anigard, chuyện vặt vãnh này, nên để ngươi đối phó.”
Nam thanh niên vừa rồi đối mặt với Tuyết Anh đứng dậy.
Anigard Muledark sửa lại y phục vải thô trên người, bước ra phía trước, lịch sự nhã nhặn hành lễ với vợ chồng Tộc lang và Tộc Thỏ: “Nữ vương không quản chuyện buôn bán, các vị có yêu cầu gì, cứ việc nói với ta.”
Lang Vương và Tuyết Cận trước đây khi giao thiệp với Tộc Linh Cẩu, thực ra đều là trao đổi với vị trưởng tử của Nữ vương Tộc Linh Cẩu này. Thấy hắn đến ngược lại cảm thấy dễ nói chuyện hơn một chút, Lang hậu vội cho người thêm một bộ bàn ghế ở chiếu trên.
“Không cần.” Nữ vương Tộc Linh Cẩu lại một mực từ chối: “Chúng ta ăn phần chúng ta, một tên tiểu bối giống đực như nó, ngồi ở đây ra thể thống gì.”
Anigard chắp tay cảm tạ Lang hậu, nhưng lời nói ra cũng là từ chối: “Không cần thêm bàn tiệc, ta đứng là được rồi.”
Dứt lời, lại thật sự khiêm tốn đứng sau lưng Nữ vương Tộc Linh Cẩu, cùng Lang Vương và Tuyết Cận qua lại bàn chuyện làm ăn.
Giữa hai hàng lông mày của hắn thỉnh thoảng vẫn còn vẻ âm u không che giấu được, nhưng vẻ hung tợn đã thu liễm đi rất nhiều. Giọng điệu cung kính nhưng không tự cao tự đại cũng không khúm núm nịnh bợ, nói năng có chừng mực, chặt chẽ không kẽ hở, lại khiến Tuyết Anh thay đổi cái nhìn về hắn không ít.
Bất quá nàng ngồi ở phía dưới theo dõi mà vô cùng nghi hoặc – Nữ vương Tộc Linh Cẩu giao chuyện quan trọng như giao thương cho Anigard này, hẳn là rất coi trọng hắn, vì sao đến một chỗ ngồi cũng không cho người ta? Còn mang vẻ mặt hiển nhiên “Nó không xứng”, cơm cũng chưa ăn được mấy miếng đã bắt người ta đứng đói bụng ở phía sau bàn chuyện làm ăn?
Nữ vương Tộc Linh Cẩu rốt cuộc là thích hắn hay là ghét bỏ hắn vậy?
Tộc Linh Cẩu thật sự rất kỳ lạ...