Chương 13

Tuyết Anh gặp người Tộc lang nào cũng thấy hung dữ, người này lại là người đầu tiên chủ động cười với nàng. Nàng nhất thời cảm thấy có chút mới mẻ, ngồi vào vị trí của mình, đáp lại thiếu niên bằng một nụ cười tươi: “Chào huynh...”

“Ta tên Lan Tang, trong nhà xếp thứ tư.” Lan Tang nói: “Còn muội? Muội là công chúa nhỏ nhất của Tộc Thỏ phải không?”

“Đúng vậy.” Tuyết Anh gật gật đầu: “Muội tên Tuyết Anh.”

Quả nhiên rất nhỏ, không hóa hình cũng hợp lý... Lan Tang thầm nghĩ, rồi lại hỏi: “Tiểu Tuyết Anh, năm nay muội mấy tuổi rồi?”

Giọng điệu của hắn hoàn toàn là đang dỗ trẻ con, Tuyết Anh cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không ổn: “Muội không nhỏ, muội...”

Nàng đang muốn giải thích, cách đó không xa lại đột nhiên vang lên một trận ồn ào, thu hút sự chú ý của mọi người.

Tuyết Anh theo tiếng động nhìn về phía cổng hoa viên, chỉ thấy một đám người đang sải bước tiến về phía này.

Dẫn đầu là một phụ nữ trung niên, mái tóc nâu ngang vai rối bù. Hai mảnh da lông lốm đốm hoa văn đen che lấy ngực và hông, phần bụng và cơ đùi để lộ ra đều ẩn chứa sức mạnh bộc phát cường đại. Khoảng cách hơi xa, Tuyết Anh không nhìn rõ ngũ quan của bà ta, chỉ cảm thấy ánh mắt bà ta lạnh lùng, bị nhìn một cái cũng cảm thấy lông tơ dựng đứng.

Linh cẩu.

Loài động vật này ăn thịt thối rữa, nhưng thực ra không phải là kẻ yếu sống bằng cách nhặt thức ăn thừa sau lưng những kẻ săn mồi khác. Ngược lại, chúng cũng tự mình săn bắt con mồi, có khi thậm chí còn có thể cướp thức ăn từ miệng sư tử.

Sau khi phân hóa thành người, thực lực của Tộc Linh Cẩu cũng không thể xem thường. Họ thừa hưởng bản năng từ thời còn là dã thú, sống theo bầy đàn và tôn sùng con cái – thủ lĩnh các đời của Tộc Linh Cẩu, hầu như đều là nữ Alpha.

“Người nhà Muledark.” Thiếu niên tóc đen nói, giọng điệu thờ ơ, không nghe ra chút cảm xúc nào.

“Sao vậy huynh?” Tuyết Anh quay đầu nhìn hắn.

“Không có gì đâu.” Lan Tang mỉm cười với nàng, vươn ngón tay ra, rồi lại dừng lại trên đỉnh đầu nàng: “Ta có thể sờ sờ muội không?”

Người Tộc lang này thật sự quá lễ phép, khác một trời một vực với những người Tộc lang khác hễ không vừa ý là xoa đầu nàng, Tuyết Anh vừa hào phóng gật đầu cho phép sờ, vừa nghĩ.

Lan Tang rất nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu nàng: “Muội thật sự rất đáng yêu.”

Thảo nào không chết dưới tay Lilia.

Người của Tộc Linh Cẩu đến gần, sự ồn ào trước đó lại trở nên yên tĩnh. Cả đám người này đều là Alpha, tin tức tố mạnh mẽ cực kỳ áp bức, lại không hề có ý định thu liễm, khiến các Omega có mặt đều khẽ nhíu mày.

Sarina Muledark dẫn theo tộc nhân đi đến giữa hoa viên, coi những người khác ở đây như không thấy, chỉ ngước mắt đối mặt với Lang Vương đang ở vị trí cao một lúc lâu, mới nhếch mép cười gượng: “Thỉnh an Lang Vương?”

Tuyết Anh ngồi một bên, tuy không cảm nhận được tin tức tố, nhưng cũng cảm thấy không khí cực kỳ căng thẳng. Nàng thấy vị trí ngồi của mình còn cách trung tâm hoa viên khá xa, lại thấy Lan Tang đang chăm chú nhìn ra giữa sân, không nhịn được kéo kéo tay áo Tuyết Lâm bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Người Tộc Linh Cẩu trông ai cũng hung dữ quá...”

“Không chỉ là trông vậy đâu.” Tuyết Lâm cau mày, đưa tay phe phẩy trước mũi, bị tin tức tố của các Alpha khác kí©h thí©ɧ đến mức vô cùng bực bội, cảm thấy Tộc Linh Cẩu thật sự không lễ phép.

Huynh khẽ giọng cảnh cáo muội muội: “Muội cách xa bọn họ một chút, biết không?”

“Biết rồi, muội lại không ngốc nghếch, sao lại lao đầu vào những Alpha hung dữ như vậy chứ?” Tuyết Anh nhỏ giọng lầm bầm.

Tuyết Lâm cười lạnh một tiếng: “Ta chỉ sợ có lúc nào đó muội lại dây một thân mùi về thôi.”

Tuyết Anh ban ngày vừa mới dây một thân mùi Alpha về, bèn lườm hắn một cái, vài giây sau lại trợn mắt, quay đầu ngồi ngay ngắn lại. Vừa mới ngẩng đầu lên, liền thấy một người ở giữa sân đang nghiêng đầu nhìn mình, hai người ánh mắt chạm nhau vừa vặn.

Tộc Linh Cẩu có năm người, bốn người là nữ, chỉ có một nam thanh niên trạc hai mươi tuổi, đứng ở cuối hàng.

Ngũ quan của hắn quả thực rất anh tuấn, nhưng giữa hai hàng lông mày luôn phảng phất vẻ âm u, trong ánh mắt mang theo vẻ hung tợn khó che giấu của mãnh thú. Khi đối diện với ánh mắt của Tuyết Anh cũng hoàn toàn không né tránh, ngược lại còn nhìn thẳng vào mắt nàng, như muốn xuyên qua con ngươi của nàng để moi móc tâm can nàng.

Tuyết Anh bị dọa cho giật mình, ánh mắt của người này làm nàng có chút không thoải mái, nhưng nàng vẫn căng mắt, không né không tránh mà kiên trì nhìn lại.

Nam nhân nghiêng đầu nhìn chăm chú nàng vài giây, mới thu hồi ánh mắt, cười khẩy một tiếng nhỏ đến khó phát hiện.

Tuyết Anh đoán người này nghe được mình và Tuyết Lâm bàn tán về Tộc Linh Cẩu nên mới nhìn qua, cũng hơi xấu hổ và tức giận, chỉ lườm lại vào gáy hắn.

Lúc này lại có người đi lên báo: “Tộc trưởng Tộc Chuột nhờ người gửi thư, nói là đi đường mệt nhọc, quả thực rất mệt mỏi, chỉ sợ không thể đến tham gia yến hội, hy vọng Lang Vương lượng thứ.”

Tộc Chuột nhỏ yếu, Lang Vương cũng không để ý Tộc Chuột có đến hay không, nghe vậy chỉ gật gật đầu tỏ vẻ đã biết. Ngược lại, nữ vương Tộc Linh Cẩu lại lớn tiếng cười rộ lên: “Sao thế, lúc còn là chuột bị bắt nạt đến sợ rồi, bây giờ thành người cũng không dám đến gặp ta sao?”