Chương 12

Lan Tang cảm thấy Omega chưa phân hóa chẳng có gì thú vị, lại chuyển sang chuyện khác: “Người của Tộc Chuột và Tộc Linh Cẩu hình như cũng đến rồi. Cộng thêm Tộc Thỏ hồi trưa, tối nay ở trung tâm hoa viên có tiệc đón gió, tỷ có đi không?”

“Không đi.”

“Vì sao vậy, Tộc Thỏ và Tộc Linh Cẩu đều có vị thế không nhỏ, nếu đi được thì vẫn nên xuất hiện một chút.”

“Ta đang trong kỳ dễ cảm.”

“Tỷ đã trong kỳ dễ cảm mấy ngày rồi, chắc cũng sắp kết thúc rồi chứ, hơn nữa đệ thấy bây giờ tỷ khống chế cũng khá tốt...”

Pháp Tư Lị Á bực bội hẳn lên, cau mày rồi lại nhắm mắt: “Ngươi đoán xem trong sân của ta có mấy cái thây?”

Lan Tang bị giọng nói lạnh như băng của nàng làm cho cứng họng, nghĩ lại dáng vẻ của người này trong những kỳ dễ cảm trước đây, liền im bặt.

Kỳ dễ cảm vẫn luôn là mối họa lớn trong lòng Pháp Tư Lị Á.

Alpha đã phát dục trưởng thành đều sẽ trải qua kỳ dễ cảm có chu kỳ. Trong khoảng thời gian này, các Alpha khác nhau sẽ xuất hiện những triệu chứng bất thường khác nhau, mà triệu chứng của Pháp Tư Lị Á, chính là ham muốn phá hoại khó có thể tự khống chế và tính công kích cực cao biểu hiện ra trong kỳ dễ cảm.

Một Alpha đỉnh cấp không khống chế được ham muốn hủy diệt của mình sẽ mang đến mối đe dọa không thể lường được cho những người xung quanh. Ngay cả Tộc lang vốn luôn tôn sùng vũ lực cũng không hy vọng có một vị Đế Cơ mất kiểm soát, đánh mất lý trí.

Lần đầu tiên Pháp Tư Lị Á trải qua kỳ dễ cảm, đã quậy đến cả vương cung không được yên ổn, thậm chí suýt chút nữa đã gϊếŧ chết Đại vương tử Tộc lang.

Đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất nàng hoàn toàn đánh mất lý trí. Kể từ đó về sau, nàng dần dần học được cách khống chế bản thân, thậm chí có đôi khi còn có thể giả vờ ra vẻ đàng hoàng – ví dụ như lần này.

Nhưng ám ảnh mà kỳ dễ cảm của nàng để lại cho mọi người vẫn còn rất sâu nặng, người bình thường cũng không dám xuất hiện trước mặt nàng khi nàng đang trong kỳ dễ cảm.

Không có ai để làm hại, cũng không thể làm hại người khác, để Pháp Tư Lị Á có con đường phát tiết, Lang Vương đã cố ý cho lập một khu chăn nuôi trong vương cung, chuyên nuôi dưỡng một số loài thú để cho nàng dùng trong kỳ dễ cảm.

Dùng = lúc cuồng bạo thì lôi ra để đánh nhau.

Có đôi khi lỡ tay một chút là đánh chết.

Trong kỳ dễ cảm mà gϊếŧ càng nhiều thú, chứng tỏ tâm trạng của Pháp Tư Lị Á càng tệ, việc khống chế sát khí càng khó khăn. Nghe nàng hỏi có mấy cái thây, Lan Tang hoảng sợ, cánh mũi khẽ phập phồng, dường như thực sự ngửi thấy mùi máu tươi trong không khí, lộ ra vẻ mặt kinh hãi: “Không đi thì không đi, tỷ bình tĩnh một chút đi!”

Pháp Tư Lị Á mỉa mai nói: “Ngươi không ở đây lải nhải nhiều lời, ta chính là người tỉnh táo nhất.”

Lan Tang thấp giọng lẩm bẩm: “Đệ mà không đến thăm tỷ, thì còn ai dám đến nữa, đồ vô ơn bạc nghĩa.”

“Hửm?”

“Không có gì không có gì.” Lan Tang đầu hàng, đứng dậy khỏi mặt đất: “Tỷ đã ghét đệ như vậy, đệ đi đây, khỏi bị ghét.”

“Vậy ngươi nhanh lên.”

“Đáng chết.” Lan Tang vừa lẩm bẩm khe khẽ, vừa đi về phía cửa. Mãi cho đến khi ra tới cửa, hắn mới quay đầu lại, nhìn về phía người đang nằm trên tảng đá lớn: “Đi nhé?”

Pháp Tư Lị Á nhắm mắt nằm, giơ tay bắt lấy một cánh hoa phượng hoàng vĩ đỏ rực vừa rơi xuống bên thái dương mình: “Cút đi.”

Lan Tang oán hận nghiến răng, hậm hực bỏ đi.

...

Mà bên kia, người của Tộc Thỏ đã chỉnh trang lại dung mạo, hướng về phía trung tâm hoa viên.

Hoa viên nhỏ hồi trưa tuy cũng trang trọng, nhưng vì chỉ có một mình Tộc Thỏ, nên cũng chỉ là tiêu chuẩn đón tiếp thông thường. Tiệc đón gió chính thức thực sự là vào tối nay, cùng với Tộc Chuột và Tộc Linh Cẩu vừa mới đến.

Tuyết Anh từ nhỏ được nuôi dưỡng ở đất của tộc, tiếp xúc với người ngoại tộc không nhiều, chỉ giới hạn ở vài lần nhìn từ xa khi các tộc khác đến Tộc Thỏ giao dịch.

Lần này đến lãnh địa Tộc lang, có thể nhìn thấy rất nhiều người của tộc khác, thỏ con trong lòng vô cùng hiếu kỳ, nép mình trong vòng tay mẫu thân, hứng khởi nhìn ngó xung quanh.

Vương cung Tộc lang chiếm một vùng đất rất lớn, trên những con đường nhỏ thông thường rất ít khi nhìn thấy bóng người. Càng đi về phía trung tâm hoa viên, người trên đường dần đông hơn.

Những thị vệ thân hình cao lớn, tay cầm trường thương qua lại tuần tra, chỉ nhìn khí thế cũng biết là Tộc lang hung hãn. Mà chủng tộc của các thị nữ thì phong phú hơn nhiều. Các thị nữ mặc đồng phục thống nhất, đi lại trật tự trên những lối đi phức tạp trong cung: có người giữa tóc mọc ra gạc hươu, có người trên đầu có tai cáo, có người trên da thịt ở cổ vẫn còn sót lại vảy chưa rụng hết...

Tuyết Anh thích thú ngắm nhìn suốt đường đi, cuối cùng cũng đến trung tâm hoa viên. Ở phía sau hoa viên đặt hai ghế chủ tọa lộng lẫy, tiếp theo là rất nhiều những chiếc bàn đá cẩm thạch riêng biệt, được bày biện ngay ngắn thẳng hàng.

Tộc Chuột và Tộc Linh Cẩu đều chưa tới. Lang Vương và Lang hậu đã an tọa ở ghế chủ tọa. Các vương tử công chúa Tộc lang buổi trưa không tham dự, buổi tối mới đến, đang ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình.

Đại vương tử và một vị công chúa do Lang hậu Thủy Dao sinh ra vẫn đang dẫn thương đội ở bên ngoài, chưa trở về thành.

Tuyết Anh liếc nhìn một lượt, cũng không thấy Pháp Tư Lị Á đâu.

Cũng phải, hình như nàng ta đang trong kỳ dễ cảm.

Thỏ con vừa lơ đãng suy nghĩ, vừa cùng mọi người chào hỏi hành lễ với các vị của Tộc lang, sau đó mới được đưa đến vị trí của mình để ngồi xuống.

...Đúng vậy, tuy nàng không thể hóa hình, nhưng Lang hậu vẫn rất cẩn thận xem nàng như một người thực thụ, cho nàng một vị trí riêng.

Phản ứng của Tuyết Anh đối với điều này là cọ cọ má một cách trìu mến với Lang hậu Thủy Dao dịu dàng cẩn thận.

Tối nay người rất đông, nhưng khách chính thực ra chỉ có thủ lĩnh các tộc cùng phu nhân của họ. Tộc lang sắp xếp cho các vị khách chính ngồi cùng nhau, lại để các vương tử công chúa của các tộc ngồi chung, cũng là có ý muốn để mọi người làm quen với nhau.

Tuyết Anh cọ má Thủy Dao xong từ lòng người đó xuống, đi về phía vị trí của mình, lại thấy bên cạnh chỗ ngồi của mình có một thiếu niên tóc đen mắt đen.

Thiếu niên tuấn tú nhìn nàng vừa thân mật với Lang hậu xong quay lại, thấy nàng đến gần, bèn cười tủm tỉm để lộ hàm răng trắng muốt: “Tiểu thỏ muội muội, chào muội nhé...”