Chương 1

Trên thảo nguyên Norman, có thành Selene của tộc Lang.

Selene là một trong số ít những nơi trên thảo nguyên có thể gọi là “thành”. Là đô thành của tộc Lang, nó tọa lạc tại trung tâm của vùng thảo nguyên rộng lớn thuộc về tộc này. Được vô số người tộc Lang quần tụ bảo vệ xung quanh, thành trì được đặt theo tên Nữ thần Mặt Trăng này sở hữu tường thành cao vững chãi, đường phố phồn hoa và một tòa hoàng cung chiếm diện tích vô cùng rộng lớn.

Vượt qua từng lớp canh gác nghiêm ngặt, men theo đại lộ rộng lớn thẳng tiến, đi ngang qua đại điện nguy nga của tộc Lang rồi bước lên lối mòn sâu hút. Qua mấy khúc quanh co liền tới một hoa viên.

Đang độ mùa căng tràn sức sống, cây lớn cành lá xum xuê vươn rộng, rót xuống mảnh đất hơi khô nóng một tia mát mẻ đầu hạ. Muôn ngàn đóa hoa dưới ánh mặt trời mặc sức phô bày những cánh mỏng manh kiều diễm, nhuộm cả không khí một màu sắc mỹ lệ.

Thỉnh thoảng một cánh hoa rơi, được gió nhẹ thoảng đưa đến mặt ao, điểm lên từng gợn sóng lăn tăn.

Một bàn tay khẽ gạt mặt nước, nhẹ nhàng nhặt lấy cánh hoa đang trôi.

Thiếu nữ đứng trong nước xòe tay, cánh hoa đỏ tươi lặng lẽ nằm gọn. Trên cánh hoa còn vương giọt nước nhỏ, phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ.

Tiếng nước khẽ vang, làn nước mát hơi gợn.

Thiếu nữ hít một hơi thật sâu rồi bỗng nhiên chìm mình xuống làn nước, mặc cho dòng nước lạnh lẽo bao bọc. Nàng nhắm mắt, cảm nhận cái lạnh lan tỏa, lặng lẽ dằn xuống ngọn lửa bực dọc trong lòng, thấy thần kinh đang căng như dây đàn dần dịu lại.

“Điện hạ.”

Xuyên qua lớp lớp giàn hoa dây leo làm thành bức bình phong, giọng thị nữ cẩn trọng vọng vào.

Thiếu nữ vẫn không động đậy, dường như chẳng nghe thấy.

“Điện hạ.”

Dù có chút e sợ, thị nữ vẫn cố can đảm gọi thêm một tiếng.

“Soạt” một tiếng, thiếu nữ từ dưới ao trồi lên. Nàng một tay vịn thành hồ, một tay gạt đi bọt nước trên mặt, mắt mở to dưới ánh mặt trời như muốn thiêu đốt.

“Chuyện gì?”

“Khách nhân tộc Thỏ sắp đến, Vương hậu truyền lời, mời... mời ngài qua một chuyến.”

Thiếu nữ cau mày: “Tiệc đón khách tầm thường, ta đến làm gì.”

Giọng nàng rất vững, không để lộ chút cảm xúc nào. Thị nữ bên ngoài bức bình phong không thấy được vẻ mặt nàng, cũng biết rõ người bên trong không thấy mình nhưng vẫn bất giác cúi đầu khom người, cố giữ giọng ổn định: “Vương hậu nói, muốn ngài tiếp xúc nhiều hơn với người của các vương thất khác, gặp gỡ nhiều người...”

“Gặp người?” Thiếu nữ lặp lại, giọng không rõ vui giận: “Nói lại với Vương hậu của ngươi, mấy ngày nay ta không nhận ra ai hết.”

“Điện... Điện hạ...” Thị nữ cố nén sợ hãi trong lòng, định khuyên thêm, vừa hé miệng đã tắt tiếng.

Một luồng tin tức tố cực kỳ hung hãn quét tới, không khí khô nóng thoáng chốc như ngưng lại. Từ đáy lòng nàng dâng lên một cảm giác lạnh lẽo khó bề ngăn chặn. Bản năng sinh tồn khiến từng tế bào trong người gào thét muốn bỏ chạy nhưng nàng lại cứng đờ cả người, đến quỳ xuống xin tha cũng không làm được.

Giọng thiếu nữ lạnh băng truyền đến: “Cút.”

Thị nữ chân mềm nhũn, toàn thân tê dại mà bỏ chạy.

Nghe tiếng bước chân hỗn loạn xa dần, Đế Cơ tộc Lang từ trong nước đứng dậy. Một lọn tóc mai ướŧ áŧ dính trên má, mái tóc đen nhánh càng làm nổi bật làn da trắng tuyết.

Nàng có đôi đồng tử màu đen, dưới ánh mặt trời lại ánh lên màu xanh lục rất nhạt. Mỗi khi lơ đãng lướt nhìn, thường khiến các Omega tộc Lang phải đỏ mặt tim đập.

Pháp Tư Lị Á · Edith, vị Đế Cơ từ khi sinh ra đã được định sẵn danh phận vương giả này, tuy tính tình hung dữ nhưng dung mạo quá đỗi ưu việt, tin tức tố đỉnh cấp cùng thực lực đứng đầu vẫn khiến bao Omega tộc Lang nối gót theo đuổi nàng không ngừng.

Pháp Tư Lị Á lặng lẽ đứng trong nước, xòe bàn tay để lộ cánh hoa đỏ trong lòng tay.

Cánh hoa đã không còn vẻ kiều diễm, bề mặt non mềm hằn lên những vết siết nông sâu, trông như một vệt máu tươi nhàu nát.

Alpha cuồng bạo vô cảm nhìn một lát, ngửi thấy tin tức tố mất kiểm soát của mình trong không khí dần tan đi mới bước ra khỏi hồ. Nàng vơ lấy y phục vắt trên cành cây rồi tùy ý khoác lên người.

Mái tóc dài ướt sũng tức thì làm thấm ướt y phục nhưng nàng không chút bận tâm, đưa tay lên miệng huýt một tiếng sáo dài.

Tiếng huýt sáo vang xa, chỉ một loáng, hai con sói đen khổng lồ như điên cuồng lao tới. Chúng chạy nhanh mang theo gió rít phần phật, khi vượt qua tường hoa cao làm lay động cả những cây cỏ yếu ớt.