007 lần đầu tiên phát hiện trên người một con thỏ lại có khát vọng sống mạnh mẽ hơn cả con người. Chính khát vọng mãnh liệt ấy đã thu hút 007 trói định Bạch Đường trở thành ký chủ chính thức.
Nó gần như đã tiêu hao hết năng lượng để giúp Bạch Đường tạo ra một cơ thể người, còn mất thêm ba năm để dạy cho một con thỏ học được cách sinh hoạt như con người.
Có thể nói, 007 chính là “người chủ thứ hai” của Bạch Đường.
Nhìn cậu nhóc vẫn giữ tập tính loài thỏ, cuộn mình trên giường, gối đầu lên tai thỏ mà vừa khóc vừa ngủ, 007 suýt nữa bị “sự đáng yêu quá mức” này làm cho bùng nổ cảm xúc.
Vừa đáng thương vừa đáng yêu!
Nhóc mềm mềm trắng trắng nằm trên giường kia chính là nó nuôi lớn mà!
Tính ra thì, ngoài khoảng thời gian dạy cậu học hành, thì thỏ con này mới chỉ là một “con người” được hơn ba năm.
Ánh mắt 007 rơi xuống cái chăn bị đá rơi xuống đất, để lộ chiếc bụng mềm mại của Bạch Đường, trên vòng eo trắng mảnh ấy rõ ràng in một dấu tay xanh tím...
---
“Ưʍ...”
Bạch Đường ngủ một giấc tới tận tối, cậu dụi đầu vào gối rồi chui ra khỏi chăn.
Vừa vươn vai đã thấy mép giường có một cái bóng đen đang ngồi.
“MA!”
Bốp! Đèn phòng bật sáng, căn phòng bỗng chốc rực lên ánh sáng ấm vàng.
“Em sợ tôi vậy sao?” Trì Yến Đình kéo Bạch Đường đang định lùi lại vào lòng, thấp giọng nói: “Lúc em đánh thuốc mê tôi rồi làm loạn, tôi cũng chẳng thấy em sợ hãi gì cả.”
“Tôi... Tôi...” Bạch Đường vội kéo chăn che mặt, chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe vô tội nhìn hắn. “Tôi không sợ anh đâu!”
Trì Yến Đình bật cười, đưa tay kéo cậu ra khỏi chăn ôm lấy, cúi đầu hít nhẹ lên cổ cậu. Mùi thơm dịu ngọt bao trùm lấy hắn, cuốn đi mọi phiền muộn suốt cả ngày hôm nay.
“Thơm quá... bảo bối.” Toàn thân Bạch Đường cứng đờ, giọng nói run rẩy:
“Làm sao anh biết nhà tôi?”
Trì Yến Đình khẽ cong khóe môi, chậm rãi đáp:
“Đến gần một chút, tôi sẽ nói cho em biết.”
Lông mày Bạch Đường nhíu chặt lại. Nghĩ tới lời 007 từng nói vai ác có bệnh sạch sẽ, cậu liền cố ý lè lưỡi liếʍ lên môi mình một cái.
Chắc vậy là hắn sẽ thấy ghê mà chán ghét mình.
Cậu đơn giản nghĩ vậy.
Ai ngờ, hành động này trong mắt Trì Yến Đình lại càng thêm quyến rũ.
“Bảo bối đang quyến rũ tôi sao?”
Bạch Đường trừng to mắt, nghiêm túc hỏi:
“Anh... không phải nên chán ghét tôi sao? Với lại, sao anh biết nhà tôi?”
“Chán ghét ư? Sao có thể chứ?” Trì Yến Đình ánh mắt tối lại, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi của Bạch Đường, khẽ cười nói: “Tôi là fan ruột của em mà, yêu em còn không kịp, làm sao có thể ghét được. Còn chuyện biết địa chỉ nhà chúng ta à, cái đó có gì khó đâu.”