Chương 2: Oa, ấm thật

[Cố lên Đường Đường! Nhiệm vụ sắp xong rồi, chỉ cần cậu nằm xuống cạnh mục tiêu là có thể chính thức trở thành con người.]

“A?”

Bạch Đường tròn mắt, miệng khẽ mở vì quá sốc.

“Tôi... tôi tôi tôi... không dám đâu.”

007 nhìn cậu thiếu niên đang ôm tai thỏ run rẩy, nhẹ giọng dỗ dành:

[Đường Đường cố lên, chúng ta làm tất cả những việc này là vì nhiệm vụ thôi. Trì Yến Đình là người cực kỳ ghét bị người khác gài bẫy, lại mắc chứng sạch sẽ. Tin tôi đi, sáng mai tỉnh dậy là chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ rồi.]

Bạch Đường không còn lựa chọn nào khác, đành cởi từng món quần áo trên người mình, thân hình mảnh khảnh lộ ra vòng eo mềm mại. Cậu nâng chân, chầm chậm leo lên giường nằm xuống.

Gò má đỏ bừng áp lên cơ ngực rắn chắc của Trì Yến Đình.

Bạch Đường rụt tai thỏ lại, áp mặt vào sát hơn.

"Oa... mềm thật... ấm thật..."

Sáng hôm sau.

Bạch Đường tỉnh dậy trong tình trạng nghẹt thở, đôi mắt ngập hơi nước khẽ mở ra thì thấy Trì Yến Đình đang siết cổ mình, vẻ mặt âm trầm đến đáng sợ.

“Cậu là ai? Ai sai cậu tới? Trả lời!”

[Đầy rồi! Chỉ số chán ghét đầy rồi!] 007 kích động hô lên. Nhưng ngay sau đó lại kêu rên: [Chết tiệt! Nó còn có thể tụt xuống được nữa à?]

Bạch Đường không rảnh để nghe 007 gào lên. Cậu vội vàng đưa tay kéo cổ tay Trì Yến Đình ra.

“Buông... buông ra... Đau quá... khụ... khụ...”

Trì Yến Đình nhìn người đang bị mình khống chế, yếu ớt, mảnh khảnh, chỉ cần dùng thêm một chút lực là có thể bẻ gãy cổ cậu. Nhỏ bé đến mức khiến hắn nhớ tới con thỏ mình từng nuôi, yếu ớt, đáng thương, bất lực.

Nhất là đôi mắt kia – tròn tròn, đẫm nước, vừa hoảng sợ vừa tội nghiệp.

Không hiểu vì sao, hắn lại buông tay. Cúi đầu nhìn vết đỏ nhạt do mình để lại trên chiếc cổ trắng nõn ấy, mắt hắn tối lại.

Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên cổ Bạch Đường, rồi ôm trọn cậu vào lòng.

“Cậu đã ngủ với tôi thì phải chịu trách nhiệm.”

Thái độ xoay ngược 180 độ.

[Tên này thật không biết xấu hổ! Vừa mới đây còn suýt bóp chết cậu, giờ đã giở giọng đòi chịu trách nhiệm!]

Vừa trải qua một phen kinh hồn bạt vía, Bạch Đường liền co người lại run rẩy, trong đầu vừa khóc thầm vừa kể khổ với 007:

“Tôi có thể đổi đối tượng công lược được không? Người này đáng sợ quá...”

[Xin lỗi Đường Đường, 007 phiên bản thấp quá nên không có chức năng đổi đối tượng công lược. Nhưng chỉ cần chỉ số chán ghét đủ cao, chúng ta có thể đá hắn ra khỏi kịch bản.]