Chương 6

Lục Yến Trì lập tức kêu oan, giơ tay thề: “Em gái Thính Vãn, em tin anh, đừng tin Bùi Sơ Dã, anh tuyệt đối không phải tra nam, anh chỉ đơn thuần muốn quen biết em thôi...”

Anh ta còn muốn xích lại gần, nhưng bị một đôi chân dài ngăn lại.

Bùi Sơ Dã có chút nổi giận thật: “Tra nam chưa bao giờ nói mình là tra nam.”

Lục Yến Trì: “?”

Ôn Thính Vãn suýt bật cười thành tiếng, sự uất ức trong lòng cũng tiêu tan đi ít nhiều.

Lục Yến Trì thấy toàn thân người đàn ông toát ra khí chất lạnh lẽo.

Trong lòng chợt có chút kinh ngạc.

Bùi Sơ Dã phòng thủ chặt chẽ đến vậy sao?

Đối với Mạnh Tri Vi, hình như anh ta cũng không như vậy nhỉ?

Lục Yến Trì chợt nhớ lại, mấy năm trước anh ta hình như đã từng nhìn thấy ảnh một cô gái trong ví của Bùi Sơ Dã, lúc đó anh ta không biết là ai, nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại.

Chẳng lẽ...

Trong phòng VIP Đế Vương rộng lớn, tiếng người huyên náo, tiếng ca múa rộn ràng.

Lục Yến Trì chớp mắt, giơ hai tay lên, miệng nói những lời đùa cợt, từ từ lùi ra xa.

Trong chốc lát, phía Bùi Sơ Dã trở nên yên tĩnh. Ôn Thính Vãn như đang dựa vào một tảng băng lớn, cô cảm thấy có chút nhàm chán, bưng một ly rượu lên định uống.

Bàn tay thon dài xương xẩu che kín miệng ly.

“Whisky quá mạnh, không hợp với em.” Bùi Sơ Dã mở một chai sữa bia, đưa cho cô: “Nếu khát, uống cái này.”

Sữa bia là vị dưa lưới màu xanh lục nhạt.

Không có nhiều độ cồn.

Uống vào chẳng khác gì nước giải khát.

Ôn Thính Vãn muốn nói cô đã trưởng thành rồi, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của anh ta, đành ngoan ngoãn nói một tiếng cảm ơn.

Một bài hát kết thúc, có người đề nghị chơi trò chơi, người khởi xướng chạy nhanh lại, nhìn Bùi Sơ Dã: “Bùi thiếu, anh vẫn không tham...”

Ai ngờ Bùi Sơ Dã thờ ơ gật đầu, đồng ý.

Người hỏi sửng sốt một chút, sau đó mới phát bài và giảng luật cho mọi người.

Luật chơi rất đơn giản, mỗi người cầm một lá bài, K lớn nhất, A nhỏ nhất, người thua sẽ bị hỏi ba câu hỏi thật lòng.

Ôn Thính Vãn không muốn tham gia.

Cô có quá nhiều bí mật, không tiện nói ra trước mặt mọi người.

Mạnh Tri Vi cố ý khıêυ khí©h cô: “Người không chơi trò chơi, trước tiên tự phạt mười chai bia!”

Ôn Thính Vãn nghe vậy, đành cắn răng cầu nguyện, hy vọng vận may của mình tốt một chút, đừng bị bốc trúng đầu tiên.

Kết quả, sợ gì thì gặp nấy!

Mở bài ra.

Lá A nhỏ nhất đập vào mắt!

Mạnh Tri Vi bốc trúng lá K lớn nhất, trong mắt cô ta nhanh chóng xẹt qua một tia khoái trá, đứng trước mặt Ôn Thính Vãn, hỏi câu hỏi đầu tiên với vẻ mặt kiêu ngạo.

“Cô có người trong lòng không?”

Ánh mắt mọi người, lập tức đổ dồn lên mặt Ôn Thính Vãn!

Năm đó, chuyện của cô tiểu thư nhà họ Mạnh ồn ào đến mức ai có mặt ở đây cũng từng nghe nói qua, nghe vậy, mọi người không hẹn mà cùng lộ ra vẻ mặt hóng kịch vui.

Bùi Sơ Dã khẽ nhíu mày.

Ôn Thính Vãn uống một ngụm sữa bia, thành thật đáp: “Có ạ.”

Cô năm nay đã hai mốt tuổi, nếu nói không có người mình thích thì vừa không bình thường, lại chẳng ai tin.

Mạnh Tri Vi giả vờ như vô tình hỏi câu thứ hai: “Vậy người cô thích tên là gì?”

Ôn Thính Vãn lập tức nghẹn lời.

Cô ngẩng đầu, thấy trong mắt Mạnh Tri Vi là sự châm chọc không hề che giấu.

Mạnh Tri Vi rõ ràng biết người đó là ai, nhưng vẫn cố tình làm khó Ôn Thính Vãn trước mặt mọi người!