Ôn Thính Vãn lúc này mới sực nhớ ra mình từng hẹn Bùi Sơ Dã, nhưng cô lại vô tình quên mất!
“Em xin lỗi! Em có chút việc đột xuất, quên không báo trước với anh…”
Vừa lúc cô ngẩng đầu lên, ánh sáng trắng chói lòa từ đèn pha chiếu vào má trái cô, vết đỏ hằn rõ mồn một sau cái tát hiện rõ trong mắt anh.
Giọng Bùi Sơ Dã lập tức lạnh buốt đến âm mười độ.
“Ai đánh em?”
Ôn Thính Vãn bỗng cay xè mũi, từ sâu thẳm trong lòng dâng lên một sự xúc động vì được quan tâm sau một thời gian dài.
Cô kìm nén tiếng nấc sắp bật ra: “Ông Mạnh đánh ạ.”
Ông Mạnh trên danh nghĩa là ông ngoại của Bùi Sơ Dã.
Nếu không nhớ nhầm thì Mạnh lão gia tử từ nhỏ đến lớn rất thương yêu người cháu ngoại này.
Anh ấy chắc chắn sẽ không nói giúp cô.
Thế nhưng giọng Bùi Sơ Dã lại càng lạnh hơn: “Ông ta già cả lẩm cẩm, lại bắt đầu lên cơn. Sau này khi ông ta không chống đỡ nổi nữa, tôi sẽ rút ống thở của ông ta.”
Ôn Thính Vãn: “…”
Cô ngạc nhiên tột độ.
“Anh hình như còn chưa hỏi vì sao ông ấy lại đánh em…”
“Thứ nhất, anh không có hứng thú khơi gợi vết sẹo lòng người khác.” Ánh mắt Bùi Sơ Dã rơi trên gò má sưng tấy của cô: “Thứ hai, anh biết ông cụ hồ đồ, nhìn người không rõ.”
Lòng Ôn Thính Vãn bỗng ấm áp lạ thường: “Cảm ơn anh, anh Sơ Dã.”
Cảm ơn anh, đã nguyện ý tin tưởng em vô điều kiện.
“Trời lạnh thế này, đừng nói cảm ơn.” Bùi Sơ Dã đảo mắt nhìn xung quanh: “Anh đưa em về ký túc xá?”
Ôn Thính Vãn lập tức lắc đầu: “Em không về đâu.”
Mang bộ mặt này về trường, cộng thêm cô lại là thể chất dễ bị đồn thổi bẩm sinh, muốn không gây ra lời ra tiếng vào cũng khó.
Bùi Sơ Dã dừng lại một lát: “Nếu em không ngại, có thể đến căn hộ riêng của anh ở nhờ một đêm.”
Ôn Thính Vãn hơi sững lại, cô vốn định tối nay sẽ thuê phòng khách sạn tạm bợ một đêm, nhưng chứng minh thư bị để quên ở ký túc xá rồi.
Tuy rằng đến nhà Bùi Sơ Dã có chút đường đột, nhưng hiện tại dường như không còn cách nào tốt hơn.
Bùi Sơ Dã phóng xe như bay, đột nhiên dừng lại ở một đoạn đường.
Cô thấy anh quay người vào hiệu thuốc.
Khi trở ra, trong tay anh có thêm một tuýp thuốc mỡ.
Nhiều năm không gặp… anh còn chu đáo hơn cả hồi bé.
Căn hộ riêng của Bùi Sơ Dã tọa lạc trong một căn penthouse siêu sang trọng giữa trung tâm thành phố.
Bên trong là tông màu đen trắng xám lạnh lẽo, cực kỳ sạch sẽ, vừa bước vào đã giống hệt căn hộ mẫu, không có chút hơi ấm cuộc sống. Ôn Thính Vãn thậm chí còn nghi ngờ anh có phải không thường xuyên ở đây hay không.
Một cây đàn piano khổng lồ trong phòng khách thu hút sự chú ý của cô.
Trong trí nhớ, Bùi Sơ Dã hình như biết chơi piano.
“Trong nhà hiện tại chỉ có dép đi trong nhà nam, em tạm dùng đỡ.” Anh đóng cửa từ phía sau bước vào: “Tối nay em ngủ phòng ngủ phụ, bên trong có phòng tắm, lát nữa em nói cho anh biết cỡ của em, anh sẽ bảo Trần Dục mang quần áo để thay của em đến.”
Ôn Thính Vãn liên tục nói không cần phiền phức vậy đâu.
“Ngồi xuống sofa đi.”
Giọng Bùi Sơ Dã toát lên một giọng điệu không cho phép nghi ngờ.
Ôn Thính Vãn ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Ngẩng đầu lên.”
Ánh mắt ngây thơ như nai con của cô, đột nhiên va vào đôi mắt sẫm màu của anh.
Mê hoặc đến mức người ta chỉ muốn nuốt chửng ngay lập tức.