Chương 38

Trong phòng họp.

Bùi Sơ Dã đang chủ trì cuộc họp nghiên cứu phát triển đợt mới của tập đoàn.

Màn hình điện thoại cá nhân trên bàn đột nhiên sáng lên.

Người đàn ông giơ tay lên.

Ra hiệu cuộc họp tạm dừng.

Rồi ngay sau đó, mọi người thấy khóe môi của tổng giám đốc Bùi, người vạn năm không cười, chợt cong lên một nụ cười cực nhạt.

Các nhân viên nhanh chóng dụi mắt, họ họp quá lâu nên hoa mắt rồi sao?

Tổng giám đốc Bùi lạnh lùng cũng biết cười sao?

Bùi Sơ Dã nhấn nút ghi âm giọng nói.

“Em làm rất tốt.”

Tất cả mọi người nhìn nhau, không thể tin nổi, ai nấy đều nóng lòng muốn biết đối phương rốt cuộc là thiên tài nghịch thiên nào mà có thể được tổng giám đốc Bùi khen ngợi đến vậy? Phải biết rằng trước giờ họ chỉ có phần bị mắng mà thôi!

Đối phương thực ra chỉ là một cô bé.

[Anh Sơ Dã, tối nay anh có rảnh không, em mời anh ăn cơm nhé?]

Lần này Bùi Sơ Dã đã giúp cô một việc lớn như vậy, cô đương nhiên phải cảm ơn thật chu đáo!

Khóe môi Bùi Sơ Dã lại cong lên một chút.

Có tiến bộ, cuối cùng cũng biết chủ động tìm anh rồi.

“Được, vậy em đợi anh tan làm, xong việc anh sẽ đến đón em.”

Một lát sau, người đàn ông ngẩng đầu, nhẹ nhàng thông báo: “Cuộc họp hôm nay tạm dừng ở đây, các cậu có thể tan làm rồi.”

Tan làm sớm ư?

Xem ra Tập đoàn Orno của họ sắp có bà chủ rồi!



Ôn Thính Vãn vừa gửi tin nhắn xong thì điện thoại của Mạnh Kính Thâm gọi tới.

Sắc mặt cô gần như nhạt đi ngay lập tức.

“Xin lỗi Tiểu Vãn, tối qua lịch trình của chú có vấn đề, nên mới không đến dự buổi biểu diễn vũ đạo của cháu được, để cháu đợi công!”

“Cháu không đợi chú.”

Mạnh Kính Thâm nghe ra sự lạnh nhạt trong giọng nói của Thính Vãn, anh vội vàng dỗ dành: “Chuyến bay chiều hôm qua vì thời tiết khắc nghiệt nên không thể khởi hành, hơn nữa điện thoại của chú vô tình rơi xuống biển, bị vào nước tắt nguồn, gọi không được, nên mới không kịp trả lời tin nhắn của cháu.”

Lý do và cái cớ thật vụng về.

Anh ta hoàn toàn có thể nói thẳng là vì đi cùng Lâm Dĩ Đường, không cần phải giải thích vòng vo như vậy!

Ôn Thính Vãn không muốn nói chuyện, sau chuyện tối qua, cô đã tự nhủ phải hoàn toàn buông bỏ Mạnh Kính Thâm.

Mạnh Kính Thâm cũng cảm nhận được cô không vui, lại dỗ dành cô rất lâu trong điện thoại, giọng điệu vẫn dịu dàng y như ngày bé.

“Chú ơi, cháu không sao, chú cứ thoải mái đi chơi đi ạ.”

Mạnh Kính Thâm lúc này bỗng chuyển đề tài: “Tiểu Vãn, giúp chú một việc!”

Lòng Ôn Thính Vãn chùng xuống, trực giác mách bảo chẳng lành, cô nhíu mày: “...Chú nói đi.”

“Là thế này, dự kiến ban đầu là chú chiều thứ Bảy sẽ quay về, sáu rưỡi tối xem xong buổi biểu diễn của cháu, bảy rưỡi tối sẽ đi ăn cùng tiểu thư nhà họ Cảnh, nhưng vì thời tiết khắc nghiệt tối qua nên không thể trở về, đành thất hẹn với nhà họ Cảnh.”

Cô lờ mờ nghe ra một dự cảm không lành.

“Lần này chú đi cùng Dĩ Đường ra ngoài làm việc, cô ấy nói một mình ra biển chụp ảnh sợ, nên chú đã đi cùng cô ấy. Người nhà họ Mạnh đến giờ vẫn chưa biết sự tồn tại của cô ấy, nếu biết là vì cô ấy mà chú bị lỡ lịch trình, theo cách làm của họ, sẽ ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống sau này của Dĩ Đường.”

Mạnh Kính Thâm trầm giọng nói: “Thế nên Tiểu Vãn, cháu có thể làm ơn thay chú giải thích với bố mẹ cháu một chút không, cứ nói là tối qua chú vì xem buổi biểu diễn ở trường cháu nên mới không đến đúng hẹn. Đừng nói là vì Dĩ Đường.”