Chương 32

Cô lí nhí xin lỗi thêm một lần nữa, sau đó mới sực tỉnh: “Anh về từ chuyến công tác rồi ạ? Anh… cũng lên sân khấu sao?”

“Ừ, bài phát biểu của cựu sinh viên xuất sắc.”

Ôn Thính Vãn chợt vỡ lẽ, vừa nãy cô đã nghĩ sai, còn tưởng Bùi Sơ Dã sẽ lên sân khấu biểu diễn tiết mục.

Suýt nữa thì quên mất, anh là một nhân vật huyền thoại của Đại học Yến, năm thứ ba đại học đã thành lập một công ty chip, phát triển đến nay đã là Tập đoàn Aonuo nổi tiếng trong và ngoài nước.

Biết bao sinh viên ngành chip khao khát được vào Tập đoàn Aonuo! Ngay cả Kiều Tư Duyệt cũng xem Aonuo như một vị thần, cô ấy muốn sau khi tốt nghiệp sẽ vào Aonuo làm việc, nên mới cố gắng giành vị trí đầu tiên trong phòng thí nghiệm đến vậy.

Ôn Thính Vãn chân thành khen ngợi: “Anh Sơ Dã, anh mới tốt nghiệp được bao lâu mà đã là cựu sinh viên xuất sắc rồi, giỏi thật đấy!”

Trong đôi mắt lạnh lùng của Bùi Sơ Dã dường như xẹt qua một nụ cười rất khẽ không thể nhận ra.

“Còn em thì sao, chuẩn bị cho tiết mục múa đến đâu rồi?”

Điệu múa Ôn Thính Vãn biểu diễn hôm nay tên là “Điểm Giáng Thần”. Cô mặc một bộ trang phục biểu diễn màu đỏ thẫm, búi tóc kiểu cổ, thân hình cao ráo, uyển chuyển thướt tha, đẹp đến mê hồn.

Cô “ừ” một tiếng, biểu thị mình đã tự tin.

“Anh sẽ ở lại xem không? Hay là đi ngay?”

Đúng lúc này, người dẫn chương trình đọc tên Bùi Sơ Dã, mời anh lên sân khấu phát biểu đôi lời.

Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, gần như muốn làm tung nóc.

Bùi Sơ Dã bước nhanh về phía trước, đôi mắt hẹp dài không quên ngoái lại liếc nhìn cô một cái.

“Anh xem.”

Giọng nói ấy, trầm ấm lọt vào tai, vấn vít quấn quýt.

Khiến trái tim Ôn Thính Vãn, không hiểu sao run lên một nhịp.

---

Ôn Thính Vãn lắc đầu, xua đi cảm giác xao động ấy khỏi tâm trí. Cô lấy điện thoại ra, xem giờ, bảy giờ rưỡi rồi mà Mạnh Kính Thâm vẫn chưa đến. Anh ấy đã nói sẽ đến mà.

Ôn Thính Vãn gửi một tin nhắn đi, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Cô nghĩ, anh ấy chắc đang trên đường gấp rút đến đây thôi?

Đứng ở bên cánh gà, Ôn Thính Vãn từ xa nhìn Bùi Sơ Dã lên sân khấu phát biểu. Một cột sáng chiếu thẳng vào người anh, người đàn ông vai rộng chân dài, toàn thân tỏa sáng rực rỡ.

“… Phương châm của Đại học Yến đã luôn giúp tôi nhận thức rõ bản thân, trên suốt chặng đường này…”

Giọng nói của anh trong trẻo như ngọc vỡ, lại rất có sức xuyên thấu, vô cùng dễ nghe.

Một người đàn ông cao quý giàu có, sự nghiệp thành đạt, lại có gia thế hiển hách như vậy, quả là có sức hấp dẫn chết người đối với các cô gái.

“Á á á á! Trời ơi, anh ấy đẹp trai quá! Anh ấy có bạn gái chưa vậy?”

“Hồi ở Đại học Yến, anh ấy vẫn luôn độc thân, nhiều chị khóa trên theo đuổi nhưng mấy công tử nhà giàu đó mắt cao, chẳng để ý ai!”

“Đúng vậy! Với gia thế của nhà họ Bùi, bạn gái tương lai của anh ấy ít nhất cũng phải là tiên nữ giáng trần!”

Phía sau cánh gà, những tiếng xuýt xoa ngưỡng mộ Bùi Sơ Dã không ngớt.

Nhưng Ôn Thính Vãn lúc này lại chỉ toàn tâm toàn ý nghĩ đến Mạnh Kính Thâm.

Sao anh ấy vẫn chưa đến?

Cô đã nhìn cổng lớn hội trường hàng chục lần, nhưng vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc đó.

“Thính Vãn!”

Cô giáo chủ nhiệm vội vàng đi tới: “Sau tiết mục hợp xướng tiếp theo là đến màn độc diễn của em rồi, đã chuẩn bị xong chưa?”